Mạt Thế: Ta Dựa Vào Tủ Lạnh Sống Sót - Chương 390

Cập nhật lúc: 2026-02-27 17:29:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Chu Tố Lan nghiên cứu thiết truyền tin một lát, đó yêu cầu Nguyễn Ngưng kiểm tra hiệu quả cuộc gọi ngay tại chỗ.

tò mò hỏi: “Cái mật mã hả, khác nhặt cũng thể sử dụng?”

Nguyễn Ngưng lắc đầu: “Không , nhất định con cấp quyền hạn thì mới thể sử dụng, nếu nó chỉ là một tảng đá thôi.”

Chu Tố Lan càng vui vẻ hơn: “Không tệ.”

Nguyễn Ngưng cũng mỉm , cầm cuốc giúp Chu Tố Lan đào đất.

Bận rộn đến khi mặt trời ngả về Tây, ba bắt đầu ăn tối.

Hiện tại Nguyễn Thứ Phong vô cùng hứng thú với máy trồng trọt, ngày nào cũng chạy theo m.ô.n.g nó, hận thể kết nghĩa em với máy.

Khi thời gian rảnh, ông sẽ yêu cầu máy biểu diễn biến hình cho xem.

Người máy trồng trọt sẽ cảm thấy mất kiên nhẫn, vô cùng kiên nhẫn, phối hợp giống như đang dỗ dành trẻ con.

Đợi đến khi ba ăn gần xong, Nguyễn Thứ Phong đột nhiên hỏi: “Chúng nên để một ít động vật ở đây ?”

Thật Nguyễn Ngưng cũng từng nghĩ đến chuyện : “ gà cũng thể ăn hạt giống đúng ?”

Nguyễn Thứ Phong gật đầu: “Chúng sẽ ăn hạt giống nên chúng thể giữ nhiều.”

Nguyễn Ngưng suy nghĩ một lúc: “Cái đó để , dù tạm thời chúng sẽ rời khỏi đây. Hay là cha một cái chuồng gà , xem động vật thể thích ứng với cảnh bên ngoài .”

Chu Tố Lan: “Ý kiến tệ, chúng nó giống Tiểu Hoàng và Tiểu Hoàng Hoàng sống ở ngoài từ nhỏ, vẫn thử một chút.”

Nguyễn Thứ Phong đồng ý.

Ngược Nguyễn Ngưng : “Ngày mai con sẽ đến căn cứ Tân Hy Vọng, con đưa đồ hộp cho Ngô Đại Vĩ, nếu thu tiền thì ông sẽ cảm thấy kỳ lạ.”

Nguyễn Thứ Phong nhíu mày: “Phải xa như ?”

Nguyễn Ngưng nhíu mày, mỉm : “Cha, đây là thu vàng đấy.”

Nguyễn Thứ Phong suy nghĩ một hồi cảm thấy cũng đúng, hơn nữa hẳn là nguy hiểm gì nên cũng ngăn cản cô nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ta-dua-vao-tu-lanh-song-sot/chuong-390.html.]

Sáng sớm hôm , Nguyễn Ngưng rời giường xuất phát.

Từ nơi đến căn cứ Tân Hy Vọng cũng mất mười ngày nửa tháng, xe đạp thể mất hơn một nửa thời gian, vì Nguyễn Ngưng sử dụng luân phiên cả xe máy và ô tô.

Chẳng bao lâu, Nguyễn Ngưng đến nơi.

Nguyễn Ngưng vẫn trả giấy thông hành lãnh ở Tân Hy Vọng nên thể thẳng như .

Đầu tiên, Nguyễn Ngưng đến chỗ Ngô Đại Vĩ sống tìm ông nhưng phát hiện ông ở đây.

Cô đến khu giao dịch, thấy chỗ vô cùng náo nhiệt.

Nhu cầu ăn uống của mỗi khác , họ thể lấy những thứ bản ăn , ví dụ như nếu họ cho rằng đồ hộp hoặc cá đắt tiền thì họ thể đến chợ để đổi lấy khoai tây rẻ hơn.

Trong chợ vô cùng sôi động.

Tìm mười phút, cuối cùng Nguyễn Ngưng cũng tìm Ngô Đại Vĩ.

Quầy của ông bày nhiều đồ hộp và những thứ khác, công việc ăn cũng tương đối .

Nguyễn Ngưng cố ý qua xổm xuống: “Anh trai, đồ hộp bán thế nào?”

Ngô Đại Vĩ ngẩng đầu lên, thấy cô, ông kinh ngạc: “Em gái, cuối cùng cô cũng đến.”

“Lần còn là nửa tháng sẽ tới, ngày nào cũng đợi cô.”

Lần cuối cùng bọn họ gặp là một tháng , Nguyễn Ngưng hổ: “ bận quá nên mới chậm trễ.”

Ngô Đại Vĩ vỗ vỗ Lý Vận Sơn ở bên cạnh: “Cậu ở đây canh, và cô Nguyễn bàn chuyện.”

Lý Vận Sơn tủm tỉm : “Được, Ngô, cứ yên tâm.”

Nguyễn Ngưng và Ngô Đại Vĩ vòng đến một nơi tương đối xa cô mới hỏi: “ thấy trong quầy của vẫn còn đồ hộp, vẫn bán hết ?”

Ngô Đại Vĩ: “Đâu . Hàng của cô bán hết từ lâu , bây giờ đều là hàng thế.”

Nguyễn Ngưng : “Vậy thì .”

Ngô Đại Vĩ: “Chúng chuẩn xong vàng , nhưng tất cả đều là dây chuyền vàng và vòng tay vàng, cô đấy, chúng chỉ ăn nhỏ nên cũng chỉ thu mấy cái thôi.”

 

 

Loading...