Hệ thống đáp: “Thiết giám sát thể di chuyển trong phạm vi ba mươi mét từ giám sát, nhưng thể vượt chướng ngại vật.”
Nguyễn Ngưng nhướng mày, Sở Định Phong nhốt, trừ khi mở cửa, nếu thì thiết thể bay .
Chỉ thể đợi tới tính tiếp.
Nguyễn Ngưng nhờ hệ thống trông chừng thiết giám sát, cô từ gian lấy máy bay điều khiển từ xa, phóng lên trung do thám.
Sau mười phút, Nguyễn Thứ Phong hỏi: “Thế nào ?”
Nguyễn Ngưng: “Không , căn cứ bọn họ đây nhân khẩu gần mười nghìn , kể cả giảm một nửa cũng thể tung tích gì, vẻ như tới một nơi xa xôi.”
Nguyễn Thứ Phong: “Có khi nào tới thành phố Nam Nguyên ?”
Châu Tố Lan: “Đến nơi đó để gì? Ăn bê tông cốt thép gì?”
Nguyễn Thứ Phong: “Hẳn thể là căn cứ Tân Hy Vọng , Trịnh Khôn sẽ chịu giải tán căn cứ Minh Nhật ?”
Ở đây đoán mò cũng chẳng tác dụng, Nguyễn Ngưng : “Trước hết chúng khỏi đống rác , bây giờ trời cũng còn sớm nữa, ngày mai .”
Cũng thể tiện đợi xem động tĩnh bên phía thiết giám sát .
Một đêm yên lặng.
Sáu giờ sáng ngày hôm , hệ thống gọi Nguyễn Ngưng tỉnh dậy: “Ký chủ, phòng của Sở Định Phong.”
Nguyễn Ngưng tỉnh , lập tức điều động thiết giám sát bay tới bên ngoài căn nhà gỗ nhỏ, lượn một vòng trong phạm vi ba mươi mét.
Hệ thống cũng đang theo: “Xem gì bất thường, trong căn cứ yên bình.”
Nguyễn Ngưng cau mày, điều chỉnh thiết giám sát trở Sở Định Phong, tránh cho lát nữa đóng cửa khiến nó bay trở .
Nghĩ nghĩ, cô gọi Nguyễn Thứ Phong dậy: “Cha, con ngoài xem một lượt, cha và cứ ở đây đợi con.”
Nguyễn Thứ Phong chút tỉnh ngủ: “Con ?”
Nguyễn Ngưng: “Tùy tiện loanh quanh, xem xem gặp nào .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ta-dua-vao-tu-lanh-song-sot/chuong-380.html.]
Nói xong, cô liền dùng máy cải trang biến thành hình dạng khác rời khỏi nhà di động.
So với Tân Hy Vọng, nơi vẻ ít qua hơn, Nguyễn Ngưng một đường thẳng tới trung tâm thành phố Nam Nguyên mà thấy bất kỳ sinh vật nào.
Mà đống đổ nát ở Nam Nguyên còn đổ nát hơn , trông hoang tàn tịch mịch, khiến cảm giác nó sẽ biến thành hư vô theo thời gian.
Nguyễn Ngưng cẩn thận dẫm lên đống đổ nát, mỗi một bước đều vô cùng cẩn thận, chỉ sợ rằng sẩy chân sẽ ngã xuống.
Cứ như thế hơn hai mươi phút, cô rốt cuộc cũng gặp hai .
Đối phương thấy cô, lập tức cảm giác sợ hãi rõ tại , đặt tay lên con d.a.o, phân vân nên chạy .
Nguyễn Ngưng lúc trong hình dạng một thiếu niên hai mươi tuổi, cô cũng rút một con d.a.o, giả vờ cảnh giác : “Các là ai, đến từ căn cứ Minh Nhật ?”
Hai kẻ đó , thu hồi đồ vật rời .
Nguyễn Ngưng lập tức : “Đứng , để đồ vật .”
Hai kẻ đó đều là đàn ông, vẻ tuổi tác lớn, so với Nguyễn Ngưng hiện tại còn gầy hơn một vòng, trông khí lực.
Một kẻ trong đó : “Ở đây đồ ăn, chỉ phế liệu mà chúng nhặt thôi.”
Nguyễn Ngưng: “Các nhặt phế liệu để gì? Xung quanh đây thu phế liệu ?”
Tên còn : “Là căn cứ Hoa Hưng , chính là căn cứ Minh Nhật mà ngươi .”
Nguyễn Ngưng sửng sốt: “Thế là ?”
Người đàn ông đó rụt rè đáp: “Đại ca, ? Căn cứ Minh Nhật giờ còn nữa , thủ lĩnh đổi thành một kẻ tên là Lục Tân Hoa, ông cũng đổi tên căn cứ .”
Nguyễn Ngưng trong lòng chấn kinh, quả nhiên là thời thế đổi.
“Vậy căn cứ Hoa Hưng đó ở ?”
Người đó đáp: “Ở phía Nam.”
Nguyễn Ngưng: “Các thu gom phế liệu cho căn cứ Hoa Hưng, cũng là ở căn cứ đó ?”
Người đó lập tức hổ: “Bọn họ thu nhận .”