Ngoài những thứ còn năm lon đồ hộp, Nguyễn Thứ Phong đổi balon thịt hộp và hai lon hoa quả.
Đại khái cuối cùng giao dịch với ai, trong đống vật tư còn một túi bột mì nhỏ.
Thứ thế nhưng là đồ ăn chính, một mì trắng tinh khiết.
Bởi vì chỉ thể trao đổi trong hạn mức, cho nên điểm cống hiến của Nguyễn Thứ Phong vẫn dùng hết.
Ông lấy tấm thẻ tích điểm cống hiến của : “ việc 4 tháng, đại khái thể đổi những thứ 4 , nhưng cũng thể chọn đổi lấy khoai tây hoặc khoai lang, những thứ đó tương đối rẻ hơn.”
Châu Tố Lan : “Dù cũng là thể đói c.h.ế.t , còn thể ăn thịt.”
Nguyễn Thứ Phong vô cùng hài lòng: “Thật quá.”
Ông sang Nguyễn Ngưng: “Khi nào thì chúng xuất phát.”
Nguyễn Ngưng: “Ngày mai , ngày mai nhóm của Trình Quý Lịch Tây Nam, chúng tiễn họ xong .”
Hai gật đầu đồng ý.
Chẳng mấy chốc màn đêm buông xuống.
Nguyễn Ngưng xem chuyện vui, Nguyễn Thứ Phong và Châu Tố Lan cũng ngăn cản, ba họ mời thêm mười mấy hàng xóm, cùng tới khu 3.
Thật lòng mà , căn cứ thực sự lớn.
Số càng nhỏ càng ở gần trung tâm, cũng càng đông đúc hơn, cảm giác giác như đang mua sắm dịp Quốc Khánh .
Tốn hơn 40 phút, mười mấy cuối cùng mới tới khu 3.
So với trong tưởng tượng của Nguyễn Ngưng còn khoa trương hơn, những xem náo nhiệt tầng tầng lớp lớp bao vây khu 3, cho dù kiễng chân lên cũng xem bên trong đang gì.
Nguyễn Thứ Phong cảm thán: “Như thì nhiều quá .”
Nguyễn Ngưng: “Con cảm thấy còn chẳng là đang xem gì, chỉ là thấy nhiều nên tới náo nhiệt cùng thôi.”
Châu Tố Lan: “ .”
“Tiếc ghê, xa như mà chẳng xem gì.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ta-dua-vao-tu-lanh-song-sot/chuong-379.html.]
Nguyễn Ngưng: “Vốn là xem chuyện vui, bây giờ dù cũng thấy sôi nổi .”
Lúc , phía truyền tới âm thanh trò chơi, tiếng huýt sáo, cả tiếng vỗ tay nữa.
Ba nhà Nguyễn Ngưng căn bản thấy gì, nhưng trong đó những hàng xóm tới một đứa trẻ, cha đứa bé đặt nó lên vai hỏi: “Bên trong đang gì thế?”
Đứa trẻ 8 tuổi : “Đang chơi trò chơi, giống như là bịt mắt bắt dê .”
Nguyễn Ngưng tò mò hỏi: “Còn gì nữa?”
Đứa bé đáp: “Còn một chữ ‘Hỷ’ lớn, cô dâu chú rể đều mặc áo đỏ, hai họ cũng đang chơi trò chơi.”
Trên mặt Nguyễn Ngưng lộ biểu cảm hắc hắc.
Dù rằng xem cảnh bên trong, nhưng trở về vẫn là ngủ , hôm nay đều vui vẻ, ít còn ở gần đó chuyện, trao đổi với về kinh nghiệm sống.
Bọn Nguyễn Ngưng cũng dạo xung quanh tới mười giờ mới trở về.
Ngày hôm , Nguyễn Ngưng cùng Trình Quý Lịch chào tạm biệt , một về phương Bắc, một về phương Nam.
Đường vẫn khó như thế, nhưng còn động đất ảnh hưởng, ba chỉ mất bốn ngày tới địa chỉ của căn cứ Minh Nhật.
Có điều bọn họ hình như chuyển .
Căn cứ ban đầu giờ trống rỗng , chỉ để một đống rác lớn, còn một căn nhà gỗ xiêu vẹo, xem tình hình vẻ như chuyển một tháng .
Nguyễn Ngưng cau mày, tình hình căn cứ Minh Nhật như còn thể chuyển nơi nào.
Châu Tố Lan : “Sẽ tới căn cứ Huyết Sắc gây rắc rối đó chứ?”
Sở Định Phong Lệ Lệ đưa , Trịnh Khôn theo manh mối thật sự tìm nơi của căn cứ Huyết Sắc.
Nghĩ nghĩ, Nguyễn Ngưng liền mở thiết giám sát lên.
Cái thiết giám sát ngoài thấy , ngay cả Châu Tố Lan cũng chỉ con gái ở phía đó động đậy.
Thiết giám sát Nguyễn Ngưng để đầu Sở Định Phong, cô chỉ thể thấy Sở Định Phong vẫn nhốt như cũ, nắm bên ngoài động tĩnh gì .
“Hệ thống, thể điều động thiết giám sát từ xa ?”