Nguyễn Ngưng với ông : “Mặc dù tìm kho báu, nhưng ông là biển nơi tránh nạn, còn khuyên ông chủ chúng tìm một lượt.”
Nghe tới lời , trong mắt Ngô Đại Vĩ hiện lên tia vui mừng: “Có cô nhặt đồ gì đúng ?”
Nguyễn Ngưng chỉ mà .
Sau khi dẫn Ngô Đại Vĩ tới trong hang động, ông vui mừng tới suýt thì ngất .
Nhìn thấy hàng hàng lớp lớp đồ hộp mạt thế xếp thẳng hàng, ông kích động đầu hỏi: “Đây là cái gì? Là thịt hộp đúng ?”
Nguyễn Ngưng : “Là loại thịt hộp mạt thế thời hạn bảo quản lên tới ba mươi năm.”
Ngô Đại Vĩ suýt ngất tiếp, ông cầm lon đồ hộp thích tới mức nỡ buông tay, hai mắt cũng phát sáng.
“Thứ đồ đấy.” Mặt Ngô Đại Vĩ tràn ngập ý : “Làm thế nào mà mấy thể lấy chúng ?”
Nguyễn Ngưng : “Không chỉ chúng lấy , đội viễn chinh cũng lấy , chừng ngày mai thì họ sẽ về tới, đến lúc đó thì thứ đồ sẽ tràn lan trong căn cứ.”
Ngô Đại Vĩ: “Ước chừng thì họ bao nhiêu?”
Nguyễn Ngưng nhướng mày: “ họ bao nhiêu, dù thì đến lúc đó chắc chắn sẽ thứ , ông đem bán thì cũng để ý.”
Ngô Đại Vĩ giơ ngón tay cái lên: “Vẫn là cô suy tính cẩn thận.”
Nguyễn Ngưng : “Ở đây tổng cộng ba ngàn năm trăm lon, lượng chắc là cũng đủ, dù trong căn cứ những kẻ dám chi tiền mua hẳn cũng ít.”
Ngô Đại Vĩ hỏi tiếp: “Vậy cô tính bán giá bao nhiêu?”
Nguyễn Ngưng: “Đến lúc đó các cứ theo giá thị trường , cũng quản giá bán của các , nhận vàng là .”
Tròng mắt Ngô Đại Vĩ chợt đảo: “Có cô nắm tin tức gì ? Mạt thế sắp kết thúc ?”
Nguyễn Ngưng lắc đầu: “Tuyệt đối , là giao dịch của chúng cần tới vàng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ta-dua-vao-tu-lanh-song-sot/chuong-375.html.]
Ngô Đại Vĩ lập tức cho rằng là đối phương vàng: “Thì là như .”
Thật thì Nguyễn Ngưng lấy đồ cổ hơn, nhưng giao dịch kiểu quá nhạy cảm, chỉ sợ căn cứ chú ý tới.
Nơi bên ngoài.
Những thứ khác thì cô cần, chỉ đơn giản đổi lấy vàng, dù những đồ hộp cô cần bỏ cái gì cũng lấy , cô đem bán cũng chỉ như thêu hoa gấm, thuận tiện dọn dẹp kho chứa mà thôi.
So với ba con tàu chở hàng trọng tải hai trăm năm mươi nghìn tấn , đống đồ hộp của cô chỉ như muối bỏ biển.
Vả , căn cứ nhất định còn những con tàu khác, dù Khương Phó Hải từng bọn họ mang theo năm trăm tấn than giao dịch.
Số than cô cần, căn cứ cũng sẽ ngu ngốc mà mang trở .
Hai thảo luận thêm một chút chi tiết, Nguyễn Ngưng : “Về rời một thời gian, chắc nửa tháng nữa sẽ thu tiền, những cái khác ông chủ Ngô đều thể tùy ý sắp xếp.”
Ngô Đại Vĩ tò mò: “Mấy các cô chuyển khỏi Tân Hy Vọng ?”
Nguyễn Ngưng tùy tiện : “Không chúng , vốn dĩ chỉ chuyển , họ vẫn luôn ở bên ngoài, nơi quá hạn chế .”
Ngô Đại Vĩ chút nghi ngờ.
Đội ngũ thu gom phế liệu bình thường luôn ở bên ngoài, trong tay bọn họ hàng hóa, thực lực, trừ khi ngóng tin tức còn thì bọn họ sẽ căn cứ.
Sau khi từ biệt Ngô Đại Vĩ, Nguyễn Ngưng trở khu 55 nhóm lửa đun nước.
Bởi vì thu hút sự nghi ngờ của những xung quanh, hôm nay Châu Tố Lan và Nguyễn Thứ Phong vẫn ngoài vác gạch như cũ, mặc dù hiện tại sức khỏe hai tệ, nhưng Nguyễn Ngưng vẫn thấy lo lắng.
Mà cô tới căn cứ Minh Nhật sớm một chút, để kết thúc chuyện .
Trong lúc cô đang thất thần, bên ngoài căn cứ đột nhiên rộn lên tiếng hoan hô.
Rất nhanh, những xung quanh cũng chạy bên ngoài xem náo nhiệt.