Mạt Thế: Ta Dựa Vào Tủ Lạnh Sống Sót - Chương 368

Cập nhật lúc: 2026-02-27 17:28:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L6jTbQune

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Nguyễn Ngưng trong đại sảnh, chọn một ít thức ăn cho đĩa, rưới nước salad lên.

Ăn năm phút, đột nhiên một đàn ông xuống mặt Nguyễn Ngưng.

Cô ngẩng đầu lên, phát hiện là một nước ngoài. Vì rõ lai lịch của đối phương, Nguyễn Ngưng tiếp tục cúi đầu ăn, gì.

Người nước ngoài tiếng Trung lưu loát: “Ông Thẩm, thích bức tranh ông mang đến, thật sự ông cân nhắc giảm giá ?”

Xem Thẩm Minh Phóng đang bán đồ cổ, chỉ con tàu thì đồ cổ mới giá trị.

Tám phần là nhà môi giới. Nguyễn Ngưng lắc đầu: “Bây giờ thiếu tiền, nếu các thể bán cho hai cái, ngược sẽ mừng đấy.”

Ánh mắt nước ngoài sáng lên: “Thật ?

Nguyễn Ngưng ừ một tiếng.

Người nước ngoài : “Trong tay đúng là một vài món cần bán, dù cũng vài lên tàu hai năm, tiêu tốn ít tiền của.”

Nguyễn Ngưng giả vờ quan tâm: “Anh thể báo giá nhưng xem hàng .

Người nước ngoài : “Được, chờ chúng dùng cơm xong, dẫn thưởng thức.

Hai tiếp tục dùng cơm, dù cũng là đồ ăn miễn phí nên cô ăn vui vẻ.

Sau đó, đàn ông đưa cô phòng .

Căn phòng lớn hơn, xa hoa hơn so với căn phòng của Thẩm Minh Phóng, Trong phòng năm phụ nữ và hai bé trai đang nhốt trong chiếc l.ồ.ng sắt, bộ dạng vẻ tên khẩu vị khá đặc biệt, nam nữ đều ăn hết.

Người nước ngoài chỉ một bé, : “ mua đứa bé , ông Thẩm cảm thấy thế nào?”

Nguyễn Ngưng : “Anh thích là , ý kiến.”

Người nước ngoài ha ha: “Ở đây lâu thì ông Thẩm cũng sẽ nếm thử những k*ch th*ch mới lạ giống như .”

Nguyễn Ngưng gì, theo nước ngoài kho báu của .

Tương tự, căn phòng cần nhận dạng dấu vân tay và chìa khóa.

Đầu tiên, nước ngoài giới thiệu cho cô vương miện và một bộ trang sức của nữ hoàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ta-dua-vao-tu-lanh-song-sot/chuong-368.html.]

Bộ trị giá phẩy bảy giá trị may mắn, xem năm đó thể xưng bá tận trời, đúng là vận khí ngút ngàn.

Người nước ngoài đúng là một tay môi giới, bảo vật nhiều đến mức cô đếm xuể, trong đó sáu món là của Trung Quốc, là do giàu của Trung Quốc sống thuyền bán, nước ngoài gửi bán.

, tổng cộng là mười bốn phẩy hai giá trị may mắn, thật sự kinh ngạc.

Cô cảm thấy kho báu trong nước giàu nước ngoài hốt sạch cả .

Chắc chắn Nguyễn Ngưng mua nổi mấy thứ , cô xoay tủm tỉm với nước ngoài.

Một lát , Nguyễn Ngưng cải trang thành nước ngoài, còn mười bốn phẩy hai giá trị may mắn gian của cô

Cộng thêm bốn phẩy ba điểm đó, hiện tại mỗi ngày thể tăng mười chín phẩy bảy điểm may mắn.

Thật thì cô giữ vật phẩm cũng vô dụng thôi, nếu như thể kết thúc nhiệm vụ, cô sẽ quyên góp cho giám đốc Lục bảo quản.

Khi cô bên ngoài, bảy trong l.ồ.ng thấy cô run lên lẩy bẩy

Nguyễn Ngưng phát hiện khắp bọn họ đều là vết roi, cô nghĩ ngợi cầm lấy hộp thịt mở , đặt l.ồ.ng.

Bọn họ cũng dám ăn, vì vốn tiếng Anh mèo cào của nên Nguyễn Ngưng dám mở miệng chuyện, dứt khoát về giường ngủ.

Sáng sớm hôm , cô khỏi phòng.

Máy theo dõi phát ánh sáng màu đỏ.

Nguyễn Ngưng vui mừng đại sảnh, đầu tiên cô ăn bữa sáng, đó lượn đến phòng Thẩm Minh Phóng, trong phòng chứa đồ.

Cô thả t.h.i t.h.ể của Thẩm Minh Phóng , lúc Nguyễn Ngưng định dùng thiết định vị để trở về.

Lúc , nhấn chuông cửa.

Nguyễn Ngưng nhướng mày, chần chừ một lát vẫn tới cạnh cửa, cô qua mắt mèo phát hiện là Khương Phó Hải.

Ông đến gì?

Nguyễn Ngưng suy nghĩ một chút, quyết định mở cửa phòng.

Khương Phó Hải nhanh ch.óng , ông khách sáo mà hỏi thẳng: “Will, chuyện nhờ ông thế nào ?”

 

 

Loading...