Mạt Thế: Ta Dựa Vào Tủ Lạnh Sống Sót - Chương 354

Cập nhật lúc: 2026-02-27 17:28:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Nguyễn Ngưng Nguyễn Thứ Phong và Châu Tố Lan, : “Sống bên trong đó chắc bất tiện, nên quan sát kỹ .”

Châu Tố Lan gật đầu.

Ba chia ba lô, mỗi mang một ít khoai tây và bánh quy nén, Nguyễn Thứ Phong cõng thêm một cái lều.

Khác với những nơi khác, cần nộp bất cứ thứ gì để định cư tại Tân Hy Vọng mà chỉ cần đăng ký thông tin nhận dạng và điền thư cam kết.

Thư cam kết chủ yếu đưa những quy định như bạn sẽ trộm cắp, cướp bóc, nếu bạn sẽ chấp nhận hình phạt nghiêm khắc.

Sau khi ba Nguyễn Ngưng ký tên xong, nhân viên : “Hiện tại động đất nhiều, để thuận tiện cho việc sơ tán, đều sống rải rác. Mọi thể sống ở khu 55, là một khu mới.”

Nguyễn Ngưng gật đầu, hỏi: “ thể đăng ký tìm mất tích ?”

Nhân viên: “Được chứ, nhưng ở đây mỗi ngày nhiều tìm kiếm , cho nên cơ hội tìm mong manh.”

Nguyễn Ngưng suy nghĩ một lúc cảm thấy chuyện đúng là rắc rối: “Cho hỏi thăm một chút, đội phòng vệ của trại tị nạn thành phố Tân Bắc đang ở , thể giúp liên lạc với họ ?”

Nhân viên sửng sốt: “Cô liên lạc với ai?”

Nguyễn Ngưng: “Trình Quý Khoan, Trình Quý Lịch hoặc bác sĩ Châu ở trại tị nạn cũng .”

“Nếu họ mặt ở đây thì cũng quen với Thiếu tướng Tôn Vĩnh Siêu.”

“Ồ, quen với vợ sắp cưới của thì cũng coi là quen nhỉ?”

Nhân viên chớp mắt, nhanh ch.óng : “Vậy sẽ trực tiếp giúp liên lạc với Trung úy Trình Quý Lịch.”

Hai mắt Nguyễn Ngưng sáng lên.

Trình Quý Lịch là trung úy ?

Có vẻ như hai chuyến đến tỉnh Hắc Hải là vô ích.

Nhân viên lấy bộ đàm liên lạc với căn cứ.

Đợi nửa giờ, Trình Quý Lịch từ xa chạy như bay lao tới.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ta-dua-vao-tu-lanh-song-sot/chuong-354.html.]

Trình Quý Lịch trông gầy hơn nhiều, nước da khỏe mạnh hơn.

Sau khi chạy tới, cô chào Nguyễn Thứ Phong và Châu Tố Lan , đó vỗ nhẹ vai Nguyễn Ngưng: “Chờ lâu như , cuối cùng cũng chịu đến.”

May mắn , bây giờ tình trạng Nguyễn Ngưng , nếu một cái vỗ cho choáng váng.

như dự đoán, trở thành trung úy đúng là khác, bây giờ cô mạnh mẽ hơn nhiều.

Nguyễn Ngưng ngơ ngác thả tay , vì cô phát hiện bây giờ bàn tay cô thô ráp.

Ngày xưa chỉ để tập b.ắ.n, nay bàn tay phủ đầy sẹo.

Có vẻ như việc xây dựng Tân Hy Vọng hề dễ dàng.

Không cho khí đoàn tụ trở nên nặng nề, Nguyễn Ngưng khẽ mỉm : “Tớ lựa chọn nào khác, ở ngoài thể sống sót. Tớ cần đến nịnh nọt trung úy Trình một chút ?”

Trình Quý Lịch khẽ: “Cậu cho rằng tớ vẫn còn dễ hổ như ? Đáng tiếc, bây giờ tớ mặt dày lắm, cũng sợ trêu chọc.”

“Mọi mau đây với tớ.”

Nói xong, cô chạy đến chỗ cha Nguyễn Ngưng, nhất quyết đòi giúp Châu Tố Lan xách ba lô.

Châu Tố Lan liên tục từ chối nhưng Trình Quý Lịch cướp vác lưng.

Bốn cùng bước trong.

Trình Quý Lịch cho : “Bây giờ đều sống ở những khu vực riêng biệt. Giữa mỗi khu vực gian rộng mở, họ sống tương đối xa để tránh giẫm đạp hoặc thể thoát ngoài khi động đất”.

“Anh trai tớ và tớ đến sớm hơn nên sống ở khu 3, chúng tiếp tục hàng xóm của nhé? Tớ đưa đến khu 3. “

Nguyễn Ngưng lắc đầu: “Nhân viên , khu 55 tương đối trống, chúng tớ sống ở đó sẽ hơn.”

Nếu họ chuyển khu vực trung tâm, đất chật đông sẽ dễ khác để mắt tới.

Trình Quý Lịch suy nghĩ một chút: “Được , tớ dẫn đến khu 55. Cậu lều ?”

“Dù gì bây giờ trai tớ hầu như ở đây. Hay là tớ nhường lều của tớ cho , còn sẽ ở trong lều của .”

 

 

Loading...