Ân Gia Nhu mỉm , đó đầu Sở Định Phong.
Lúc Sở Định Phong nhận , Lệ Lệ hề đơn giản, liên quan gì đến hình tượng phụ nữ ngu ngốc trong đầu , cô thực sự cố tình gây chia rẽ tình cảm Trình Nghĩa Lãng và Trịnh Khôn.
Chuyện m.a.n.g t.h.a.i hơn phân nửa chắc chắn là giả.
Nói cách khác, chính Lệ Lệ g.i.ế.c Trình Nghĩa Lãng.
Sở Định Phong âm thầm sợ hãi, cố gắng bình tĩnh .
Những phụ nữ tuy rằng đơn giản nhưng dù cũng chỉ là phụ nữ, chẳng lẽ bọn họ còn đáng sợ hơn Trịnh Khôn ?
Chỉ cần giáo d.ụ.c một chút và từ từ cảm hóa họ, những nhất định sẽ lời .
Lúc Lệ Lệ mới : “Hơn nữa chỉ thể biến thức ăn tươi. Theo thì chỉ cần cưới một vợ thì thể trở nên mạnh mẽ hơn.”
Ân Gia Nhu nheo mắt : “Ồ?”
Lệ Lệ : “Tình huống lúc đó quá cấp bách, em thời gian để hỏi rõ ràng.”
Cô Sở Định Phong, : “Anh Sở, việc vợ của là ? Nếu điều đó giúp ích nhiều cho căn cứ của chúng , sẽ cưới thêm cho vài cô vợ.”
Khi thấy cô bằng giọng điệu thoải mái như , Sở Định Phong dám tin tưởng lắm.
Lệ Lệ : “Đừng lo lắng, chuyện thể quyết định .”
Nói xong, cô chạy ngoài lấy cuốn từ điển , kiên nhẫn : “Anh cho , cưới vợ tác dụng gì? sẽ khuyên thủ lĩnh căn cứ chúng cưới cho vài bà vợ. “
Sở Định Phong dám chuyện.
Lệ Lệ mỉm , đó móc một con d.a.o từ thắt lưng , giả vờ rạch mặt Sở Định Phong.
“Sao thế?” Lệ Lệ : “Rượu mời uống uống rượu phạt. Anh tưởng là vợ nên dám g.i.ế.c ?”
Sở Định Phong trợn to mắt.
Lệ Lệ mở từ điển : “Từ giờ trở , lấy vợ đ.á.n.h là do lựa chọn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ta-dua-vao-tu-lanh-song-sot/chuong-350.html.]
Ân Gia Nhu bên cạnh gì.
Trong năm phút, họ dò từng chữ ghép từng chữ một và cuối cùng hình thành một vài câu.
“Chỉ cần cưới vợ là thể phục chế đồ vật ?”
Lệ Lệ bối rối nhưng cô quan tâm thứ thần kỳ đến mức nào mà chỉ thẳng vấn đề: “Nói cách khác, thể chép đồ ăn cho nên mới nhiều đồ như ?”
Thật đồ ăn của Sở Định Phong mua bằng tiền, tiêu hao quá nhiều điểm để chép mấy thứ như .
cũng gần như là ý đó nên gật đầu.
Ân Gia Nhu kinh ngạc cảm thán: “Có chuyện như ?”
Ân Gia Nhu cầm bánh quy nén ở gần đó lên, hỏi hỏi: “Vậy bây giờ thể phục chế thứ ?”
Sở Định Phong hiệu cho Lệ Lệ lấy từ điển, hai ghép chữ nữa.
Lệ Lệ phiên dịch ý của : “Hiện tại thể , bởi vì đủ điểm để phục chế, cưới thêm vợ mới thể phục chế.”
Đọc xong câu , Lệ Lệ Sở Định Phong bằng ánh mắt chọc ghẹo: “Chồng , hôm qua mới cưới em, cái gì , bảo đủ chứ?”
Sở Định Phong dùng từ điển diễn đạt: “Nói tóm là đủ.”
Lệ Lệ nheo mắt , sang Ân Gia Nhu.
Ân Gia Nhu hỏi: “Làm vợ thì cần những gì?”
“Chỉ cần chị đồng ý gả cho .” Lệ Lệ : “Em tạm thời cảm nhận bất kỳ tác dụng phụ nào.”
Ân Gia Nhu im lặng một lúc: “Vậy để chị thử.”
Lệ Lệ lập tức phản đối: “Không , chúng chỉ cần tìm tới, tuyệt đối để thủ lĩnh căn cứ mạo hiểm. Nếu , hơn một ngàn chị em chúng sẽ ?”
Lúc , Lệ Lệ trợn mắt : “Mời dì Châu bếp tới. Năm nay dì chỉ mới năm mươi mốt tuổi, còn thể kết hôn nữa.”
Sở Định Phong lập tức sợ hãi, liên tục lắc đầu.
Lệ Lệ với : “Không thích dì Châu? Vậy chúng còn dì Ngô và dì Lý.