Cô suy nghĩ một lúc: “Nơi quá gần căn cứ Minh Nhật. Ở đó đang bắt đầu một cuộc lùng sục quy mô lớn. Tuy trận động đất gián đoạn tiến độ của họ nhưng nhất chúng nên tránh xa nơi .
Châu Tố Lan gật đầu: “Được.”
Ba di chuyển đến một nơi an hơn, nhưng để tránh gặp phiền phức buổi tối, Nguyễn Ngưng dứt khoát lấy thiết tàng hình dán lên chiếc xe RV, để tránh phát hiện .
Một đêm tiếng động.
Sáng hôm , Nguyễn Ngưng ăn sáng xong chào tạm biệt cha .
Căn cứ Huyết Sắc tương đối kín đáo, nó một vùng nông thôn cách thành phố Nam Nguyên một trăm kilomet.
Nguyễn Ngưng quyết định xe đạp, bây giờ nơi phương tiện di chuyển, chỉ thể bộ, cho nên tính tính ngờ cô đến gần căn cứ sớm hơn đám Sở Định Phong.
cô mà định đợi cho đến khi bốn Lệ Lệ trở về.
Chờ đợi hơn hai tiếng, bốn mới mệt mỏi trở về.
Nguyễn Ngưng sử dụng thiết tàng hình, lặng lẽ theo.
Đã lâu Sở Định Phong vận động nên hiện tại sức cùng lực kiệt, trong lòng tức giận nên tiếp tục bộ.
Lệ Lệ cũng mệt mỏi, cô mỉm với Sở Định Phong : “Chúng sẽ đến ngay thôi.”
Sở Định Phong liếc cô một cái.
Lệ Lệ : “Để giới thiệu với . Nơi chúng sắp đến là căn cứ do một trong những chị em của thành lập.”
Sở Định Phong cau mày, ánh mắt cảnh giác.
Lệ Lệ tiếp tục : “Chúng đây là căn cứ, nhưng thể so sánh với căn cứ Nhật Minh. Chúng tổng cộng chỉ hơn một nghìn , tất cả đều là phụ nữ vô gia cư, trong đó nhiều cô bé vị thành niên.”
Sở Định Phong xong cũng còn mệt mỏi nữa, tuy nhưng vẻ mặt tràn đầy kinh ngạc.
Một căn cứ đầy phụ nữ ?
Đây là thiên đường của ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ta-dua-vao-tu-lanh-song-sot/chuong-348.html.]
Trên môi Lệ Lệ lóe lên nụ : “Dù vẫn là đàn ông đầu tiên thể tiến căn cứ của chúng . Một lát nữa khi gặp chỉ huy căn cứ của chúng , cư xử thật .”
“Cô trông xinh .”
Trong lòng Sở Định Phong càng hưng phấn hơn, hỏi Lệ Lệ liệu cô thể đưa tắm .
Hắn cảm thấy nên dùng gương mặt trai nhất của để bước thiên đường đầy phụ nữ .
Đương nhiên Lệ Lệ đang nghĩ gì, cô đến chuyện với chị Châu và chị Lưu.
Chẳng mấy chốc, bốn đến cổng trại.
Trong thời kỳ động đất, thể nào ở trong nhà, càng đừng đến hang động những nơi khác, đều ngủ bên ngoài, nếu sợ lạnh thể dựng lều bằng tranh hoặc ván gỗ.
Miễn khi động đất nhà đổ sập đè lên là .
Căn cứ cũng , nhưng so với căn cứ Nhật Minh thì nó sạch sẽ, ngăn nắp hơn nhiều, mặt đất khắp nơi rác thải, cũng mùi hôi thối.
Sắc mặt Sở Định Phong càng hưng phấn, cực kỳ hứng thú xung quanh, giống như trở về nhà của chính .
Sau khi Lệ Lệ chào hỏi vô , cô bước đến mặt Sở Định Phong và : “Chỉ huy căn cứ của chúng sẽ đến gặp nhanh thôi. Anh thực sự may mắn đó.”
Sở Định Phong thầm nghĩ, còn do thể lấy đồ ăn , nếu thì thể coi là khách quý chứ?
Đây là đặc ân mà xứng đáng nhận .
Khoảng mười phút , Lệ Lệ dẫn Sở Định Phong một căn lều lớn hơn.
Nguyễn Ngưng cũng bước .
So với lều của Trịnh Khôn, thì nơi chẳng hề trang trọng chút nào, chỉ một vài chiếc ghế và bàn, nhưng một mỹ nhân tuyệt sắc đang ở đó.
Trong lòng Nguyễn Ngưng vô cùng kinh ngạc.
Thật xinh .
Trong tiểu thuyết gốc, căn cứ Huyết Sắc là một sự tồn tại tương đối đặc biệt, tác giả tiểu thuyết miêu tả họ giống một tổ chức gián điệp cấp cao hơn.
Họ và Sở Định Phong là đồng minh là kẻ thù.