“ bảo đảm sẽ chạy trốn, ông dẫn ngoài dạo một lúc , hoặc là cho gặp hội chị em cùng chơi mạt chược cũng .” Hội chị em trong miệng cô , tất nhiên là chỉ những phụ nữ khác của Trịnh Khôn .
Trịnh Khôn tức giận: “Cô còn ?”
Lệ Lệ ủy khuất: “ mà ở mãi nơi ngột ngạt khó chịu, nếu mà mắc chứng trầm cảm thì bây giờ?”
Trịnh Khôn cô hươu vượn, chẳng qua ông cũng yên tâm để hai ở chung một phòng, cho nên mới một lúc về kiểm tra một .
Tuy rằng chắc Sở Định Phong sẽ chẳng cái gì, Lệ Lệ còn là phụ nữ chân yếu tay mềm.
Trịnh Khôn : “Thế cô đây.”
Lệ Lệ vui vẻ đến bên cạnh Trịnh Khôn, ngờ rằng ông lấy dây thừng trói hai chân cô .
Trịnh Khôn : “Như cô sẽ sợ buồn tẻ, ngoan ngoãn lên giường ngủ .”
Lệ Lệ rơi nước mắt, đầu chuyện với Trịnh Khôn nữa.
Sở Định Phong mặt đất mắng thầm đồ đàn bà ngu.
Chờ Trịnh Khôn , Lệ Lệ dậy khỏi giường, đó nhảy bịch bịch đến bên Sở Định Phong: “Rốt cuộc cách nào để chạy trốn , là chỉ biến đồ ăn?”
Sở Định Phong nhíu mày.
Lệ Lệ : “Xem dáng vẻ chỉ biến đồ ăn.”
Cô nhẹ nhàng nhảy đến bên cạnh, móc một con d.a.o gầm giường , bắt đầu cắt dây thừng.
Thật trong gian của Sở Định Phong d.a.o, nhưng cảm thấy một con d.a.o thể chạy thoát khỏi doanh trại , tiếc là thể chuyện, cảnh cáo phụ nữ ngu xuẩn .
Lệ Lệ phớt lờ sự cảnh báo của Sở Định Phong, cô nhanh ch.óng cởi trói cho , đó bước đến chỗ Sở Định Phong, cởi dây trói cho .
“Đừng gây tiếng động, theo .”
Sau khi giải thích xong, Lệ Lệ sang bên cạnh, chuẩn dùng d.a.o nhỏ cắt lều trại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ta-dua-vao-tu-lanh-song-sot/chuong-346.html.]
Sở Định Phong lấy kéo trong gian , đưa cho cô .
Lệ Lệ mỉm với , hai phối hợp với phá bỏ trống trong lều, Lệ Lệ dẫn đầu ngoài.
Sở Định Phong do dự mấy giây, theo cô khỏi lều, ngờ ngay đó thấy hai đàn ông đang tuần tra gần đó.
Điều đáng ngạc nhiên chính là họ thấy hai nhưng giả vờ như thấy.
Lệ Lệ đầu , đưa tay nắm lấy cánh tay : “ hối lộ . Chúng mau chạy nhanh nhất khi còn thể .”
Đã lâu Sở Định Phong tiếp xúc với mỹ nữ, tim đột nhiên đập như sấm, gật đầu, theo Lệ Lệ khỏi doanh trại.
Lúc , Nguyễn Ngưng nhận thông báo của hệ thống: “Con ác cảm cao đối với ngài, sắp khỏi phạm vi ba mươi mét.”
Nguyễn Ngưng nhướng mày, nhanh ch.óng kết thúc cuộc chiến: “Không còn nhiều củi nữa, ngoài lấy một ít.”
Trong lúc đ.á.n.h bài nhiều tụ tập , khi cô dậy thì nhanh ch.óng chiếm lấy vị trí của Nguyễn Ngưng, Lục Trạch cũng để ý.
Ra khỏi cổng lớn, Nguyễn Ngưng suy nghĩ một chút vòng sang cổng phụ: “Sở Định Phong chạy trốn ?”
Hệ thống cho : “Không thể phát hiện con cảm xúc thù địch cao trong vòng ba mươi mét.”
Nguyễn Ngưng : “Có lẽ ở .”
Lúc khả năng di chuyển Sở Định Phong vô cùng yếu, Lệ Lệ mang theo nên chắc chắn thể xa nên Nguyễn Ngưng trực tiếp đuổi theo về phía đông.
Khoảng nửa tiếng , căn cứ Minh Nhật rơi hỗn loạn.
Một đám ùa khỏi doanh trại đuổi theo, nhưng vì phương hướng cụ thể nên chỉ thể chia thành vô đội để phân tán và truy lùng.
Ở bên , Nguyễn Ngưng đuổi kịp hai bọn họ.
như cô đoán, Sở Định Phong dễ kiệt sức thời gian dài nhốt.
Nhìn thấy bước chân chậm chạp của , vẻ mặt Lệ Lệ trở nên mất kiên nhẫn: “Không thì để cõng nhé?”