Mạt Thế: Ta Dựa Vào Tủ Lạnh Sống Sót - Chương 344

Cập nhật lúc: 2026-02-27 17:28:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L6mkpcAWJ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Đột nhiên, cô hiếu kỳ : “Hay câm?”

“Thủ lĩnh nhốt một tên câm gì nhỉ?” Lệ Lệ thầm hai tiếng, từ Sở Định Phong bên rời , tản bộ trong lều trại.

Trong chốc lát, Trịnh Khôn tựa hồ yên tâm hai , từ bên ngoài tiến , đó liền thấy Lệ Lệ đang ở trong lều vòng tới vòng lui.

Ông hỏi: “Cô đang gì đấy?”

Lệ Lệ: “ đang tập luyện, hình như mạng, là phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i thường xuyên vận động, thể lười biếng.”

Trịnh Khôn há miệng, ngoài nhưng trong : “Cô đúng là bụng ghê.”

Lệ Lệ ủy khuất: “Chỉ giữ con mới thể giữ chính , nhất định sẽ chăm sóc cho bé con trong bụng thật .”

Trịnh Khôn nheo đôi mắt, chuẩn ngoài.

Lệ Lệ lúc chạy chậm đến nũng: “Thủ lĩnh, từ tối hôm qua đến bây giờ cũng ăn bao nhiêu, ông cho một miếng bánh quy nén , thì bé con sẽ đói.”

Trịnh Khôn chuyện.

Lệ Lệ : “Trước còn trái cây tươi ? Bây giờ cầu mong xa xôi những thứ đó, cho một miếng lương khô là .”

Trịnh Khôn đưa mắt về phía Sở Định Phong.

Nguyên nhân Trịnh Khôn nhốt hai ở một chỗ chủ yếu là vì ông giữ Sở Định Phong trong tầm mắt, nhưng vô duyên vô cớ cho phòng ngủ của ông , khi đó sẽ nghi ngờ ông giấu giếm thứ gì, nổi lên mở tưởng.

Thế nên ông dứt khoát nhốt cả Lệ Lệ, như ngoài chỉ cho rằng ông giam cầm cô mà thôi.

Mà mấy chuyện , thậm chí còn chẳng buồn bàn tán.

Có điều nhốt hai cùng với , chắc chắn Lệ Lệ sẽ phát hiện năng lực của Sở Định Phong, cho nên ông chỉ thể chờ đến khi cô sinh đứa nhỏ , g**t ch*t cô .

Nghĩ đến đây, Trịnh Khôn , dịu dàng với Lệ Lệ: “Cô ăn ?”

Lệ Lệ ngoan ngoãn gật đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ta-dua-vao-tu-lanh-song-sot/chuong-344.html.]

Trịnh Khôn về phía Sở Định Phong: “Lấy đồ ăn ngon đây.”

Sở Định Phong dám , lập tức biến ba bốn loại trái cây, còn một ít đồ ăn vặt.

Lệ Lệ sợ tới mức trừng to đôi mắt, lẽ còn tưởng rằng hoa mắt nhầm, cô ngẩn một lúc lâu mới : “Mang t.h.a.i ngu ba năm, chẳng lẽ bắt đầu ngu ngốc ?”

Trịnh Khôn , nhặt đồ ăn ở đất lên đưa cho Lệ Lệ: “Chẳng cô tò mò những đồ ăn tươi mới đó từ , bây giờ thấy ?”

Lệ Lệ khiếp sợ, vội vàng dùng đôi tay dụi mắt, đầu về phía Sở Định Phong: “Người phép thuật?”

Trịnh Khôn: “Không sai.”

Lệ Lệ trầy trật xé đóng gói của táo đỏ, đưa một quả táo lên miệng c.ắ.n, kinh ngạc : “Thật là ngọt, thế cũng thần kỳ quá .”

Trịnh Khôn ha hả.

“Cho nên cô cứ ngoan ngoãn ở chỗ , bảo đảm thời kỳ m.a.n.g t.h.a.i cho cô ăn ngon uống ngon.”

Lệ Lệ nhanh ch.óng gật đầu: “ sẽ lời thủ lĩnh mà.”

Trịnh Khôn cũng ăn một chút ít, đó ngoài.

Lệ Lệ còn đang tấm tắc bảo lạ, đến bên cạnh Sở Định Phong xổm xuống: “Đại ca, thật sự phép thuật ? Chẳng trách thủ lĩnh thể cho ăn đồ ngon, thì bậc thầy phép thuật như .

Sở Định Phong chuyện.

Lệ Lệ hiểu: “Có bọn họ cho câm ? Không vấn đề gì, hỏi gật đầu hoặc là lắc đầu là .”

Sở Định Phong lập tức tỏ thái độ, lợi dụng Lệ Lệ, nhưng xác định cô hợp tác .

Lệ Lệ thở dài: “Bây giờ thủ lĩnh cho bí mật lớn như , rõ ràng là giữ mạng của . Đại ca, chỉ thể dựa , chúng cùng nghĩ cách trốn thoát .”

Lúc Sở Định Phong mới Lệ Lệ, cảm thấy cô gái ngu ngốc còn chút đầu óc.

Lệ Lệ hỏi: “Anh phép thuật?”

 

 

Loading...