“Không chứ?” Nguyễn Ngưng bật : “Đã lâu nhận phần thưởng, ngươi cho một trăm điểm cống hiến thấy ngại ?”
Hệ thống đổ : “Việc là do vận may của ký chủ quyết định, liên quan gì đến .”
Nguyễn Ngưng: “Ha ha.”
Cô rửa tay : “Rút .”
Bánh xe , trong lòng Nguyễn Ngưng thầm hét vận may liên tục vận may liên tục, nó dừng ở ô một trăm điểm cống hiến.
Mà là một gói quà tặng đạo cụ hạng A.
Hệ thống an ủi: “Ký chủ, cái cũng hiếm đó.”
Nguyễn Ngưng tò mò hỏi: “Bộ quà những cái gì? Chẳng lẽ là vật phẩm giống như máy định vị ?”
Hệ thống giải thích: “Hộp quà hạng A thông thường đều là vật phẩm dùng một , tỉ lệ nhỏ nhận vật phẩm vĩnh viễn.”
Nguyễn Ngưng cảm thấy tình thế hôm nay lắm, cô nghiến răng nghiến lợi : “Vậy thì cứ rút , dù thì rút tối nay cũng sẽ
ngủ .”
Bánh xe , vẫn là gói quà hạng A.
Nguyễn Ngưng ngã xuống ghế sofa xe RV, lấy sầu riêng ăn.
Hôm nay tay thối thơm.
Ăn sầu riêng xong, Nguyễn Ngưng lấy gói quà hạng A trong gian , lựa chọn mở .
Hệ thống: “Ding dong, chúc mừng kí chủ, ngài thu mảnh ghép
bản đồ kho báu.”
Nguyễn Ngưng bối rối, quyết định mở một gói quà đạo cụ cấp A khác
.
Hệ thống: “Ding dong, chúc mừng kí chủ, ngươi lấy máy thở
nước.”
Nguyễn Ngưng nghi ngờ: “Bộ máy thở nước là gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ta-dua-vao-tu-lanh-song-sot/chuong-340.html.]
Hệ thống cho : “Tóm , nó cho phép ký chủ thể thoải mái thở trong nước mà áp suất của nước thương.”
“Ngược đời ?” Nguyễn Ngưng lật lật thiết thở
nước, lấy mảnh ghép bản đồ kho báu: “Hai cái dùng chung , đến lúc đó để xuống nước tìm thần rồng ? “
Hệ thống : “Việc , ký chủ cần tự thăm dò.”
Nguyễn Ngưng: “Được.”
Đặt đồ đạc trong gian, Nguyễn Ngưng lợi dụng máy định vị để ở chỗ Sở Định Phong ngày hôm qua, dịch chuyển đến nghĩa trang.
như cô mong đợi, lâu Trịnh Khôn cũng đến.
Ông cầm một khẩu s.ú.n.g trong tay.
Với tư cách là thủ lĩnh của căn cứ Minh Nhật, ông hiếm khi ngoài, thường bảy tám vây quanh, hầu như bao giờ một .
Đêm nay Trình Nghĩa Lãng c.h.ế.t, chắc chắn ông yên tâm về Sở Định Phong, nên sẽ ngoài xem xét.
Hơn nửa đêm, khí ở bãi tha ma âm u.
Dù gì Trịnh Khôn cũng già , chân tay nhanh nhẹn như trẻ tuổi , ông vất vả lắm mới trèo lên miệng hố, đó khom lưng di dời đồ vật linh tinh ở miệng hố, mãi cho đến khi thấy Sở Định Phong đang xích sắt khóa , ông mới thở phào nhẹ nhõm.
Sở Định Phong thấy tới là ông , ánh mắt đổi.
Trịnh Khôn nhiều lời vô nghĩa, tháo xiềng xích cổ , chĩa s.ú.n.g Sở Định Phong : “Tự bò lên đây .”
Việc khó Sở Định Phong , tuy là cái hố đất chỉ cao hơn nửa , bình thường mà ở bên trong thì khó mà cũng khó, càng chẳng cách nào lên, nếu thật là bò lên , hai tay đúng là khó .
Bây giờ còn chĩa s.ú.n.g , thể chuyện, Sở Định Phong chỉ thể theo.
Sau một lúc giãy giụa, thật sự thể bò lên nổi.
Trịnh Khôn đành bó tay, giắt s.ú.n.g bên hông, đó vươn tay lôi Sở Định Phong khỏi đáy hố.
Hai đều thở hồng hộc, Trịnh Khôn cầm s.ú.n.g trong tay chĩa về phía : “Đi về phía .”
Sở Định Phong ông ý gì, cử động.
Trịnh Khôn nheo mắt, họng s.ú.n.g nhắm chuẩn bả vai của Sở Định Phong, vội vàng la lên “ưm ưm”, dường như chuyện .
Trịnh Khôn : “Có hỏi Trình Nghĩa Lãng , cần hỏi nữa, đúng như mong .”
Trên mặt Sở Định Phong lập tức xuất hiện tươi vặn vẹo trông cứ như là , lẽ từng nguyền rủa cả trăm ngàn rằng Trình Nghĩa Lãng c.h.ế.t t.ử tế.