Trịnh Khôn tâm trạng khởi sắc một chút, trong mắt dấy lên tia hy vọng: “Thật ?”
Trình Nghĩa Lãng : “Từ chúng nhận tin tức tới giờ nửa năm, cuối cùng chúng ở đây cũng đợi bọn họ.
Cậu chỉ tay tấm bản đồ nhàu nát bàn Trịnh Khôn.
Nguyễn Ngưng phát hiện là thành phố ma thuật. (*)
(*) Thành phố ma thuật là tên gọi khác của thành phố Thượng Hải do sự phát triển kinh tế thần tốc của nơi .
Trình Nghĩa Lãng tiếp tục : “Bọn họ ở đó tìm kiếm nô lệ, của chúng rõ với họ , một năm bọn họ sẽ tới, nếu chúng thể sống sót tới lúc đó, chỉ cần chúng giao cho họ chút vật tư là thể lên thuyền cứu hộ Noah.”
Nguyễn Ngưng kinh ngạc cảm thán.
Thì đó bọn họ thần thần bí bí với về Tổ chức Noah.
Lên bờ tìm kiếm cái gì nô lệ, đúng là phong cách của Noah.
Trịnh Khôn ánh mắt phấn chấn: “Vậy hai kẻ đằng tính xử lý như nào?”
Trình Nghĩa Lãng đưa tay lên động tác c.ắ.t c.ổ
Trịnh Khôn nở nụ : “Rất , như chúng bớt hậu hoạn về , bất luận một năm sẽ như nào thì chúng vẫn còn con đường để .”
“Thuyền cứu hộ Noah, ngờ tới còn tổ chức như .”
Trình Nghĩa Lãng mặt tràn ngập ý .
Trịnh Khôn hỏi: “Hai ngày nay Sở Định Phong thế nào ?”
Trình Nghĩa Lãng bĩu môi: “Còn thể như nào chứ, đương nhiên vẫn là bộ dáng nửa sống nửa c.h.ế.t .”
Trịnh Khôn : “Lát nữa qua chút , bây giờ thể luôn trông chừng, yên tâm.”
Trình Nghĩa Lăng gật đầu: “Được thưa Trưởng căn cứ, lập tức .”
Nguyễn Ngưng chỉ chờ lời , cô âm thầm hỏi hệ thống: “Hệ thống, bây giờ giá trị may mắn của so với hai đó như nào?”
Hệ thống đáp: “Kém một chút.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ta-dua-vao-tu-lanh-song-sot/chuong-333.html.]
“So với Sở Định Phong thì ?”
Hệ thống: “Vậy thì kém trăm triệu chút chút.”
“Hắn đều thành như , mà còn kém hàng trăm triệu ư?” Nguyễn Ngưng cạn lời: “Được , cố gắng hơn nữa.”
Lúc , Trịnh Khôn hỏi: “ , kêu tìm bác sĩ thế nào ?”
Trình Nghĩa Lãng cẩn thận trả lời: “Căn cứ trưởng, bây giờ tìm bác sĩ khó lắm, căn cứ chúng và mấy căn cứ nhỏ xung quanh đều loại nhân tài .”
“Ta căn cứ Tân Hy Vọng ít bác sĩ, nhưng chỗ ...”
Trịnh Khôn cau mày vui.
Trình Nghĩa Lãng : “ mà chị dâu ở hiền gặp lành, nhất định ông trời phù hộ bình an sinh cho ngài kế vị.”
Trịnh Khôn lắc lắc đầu: “Kế vị gì chứ, con trai mất , bây giờ thể một đứa nhỏ coi như thành tâm nguyện, những thứ khác đều mong cầu nữa.”
Trình Nghĩa Lãng vội vàng nịnh nọt: “Dù Trưởng căn cứ ngài phúc khí , nhất định sẽ vấn đề gì.”
“Lát nữa mang qua chút đồ, để chị dâu bồi bổ thêm.”
Trịnh Khôn , vỗ vai Trình Nhất Lãng: “Phiền .”
Một lát , Nguyễn Ngưng theo Trình Nghĩa Lãng khỏi lều, khỏi doanh trại.
Nơi đông nhiều tai mắt, thực nơi phù hợp để giấu .
Vòng vèo bảy đến tám lượt, đại khái bộ hơn nửa giờ đồng hồ, Nguyễn Ngưng dùng thêm một thiết ẩn , cuối cùng Trình Nghĩa Lãng mới dừng cửa một sơn động.
Nguyễn Ngưng hang động tối om om, nghĩ tới Sở Định Phong mà động đất vùi c.h.ế.t, điểm cũng đủ thấy may mắn hơn .
Bên , Trình Nghĩa Lãng thắp lên một ngọn nến, mò tiến trong hang động.
Nguyễn Ngưng đột nhiên cảm thấy tò mò, Trình Nghĩa Lãng hình như khẩn trương lắm, bước trông nhàn nhã, thậm chí còn hưng phấn, một chút cũng giống gặp Sở Định Phong.
Cô tò mò theo , còn tới nơi thấy giọng quyến rũ của một phụ nữ.
“Anh Nghĩa Lãng, cuối cùng cũng tới .”
Nguyễn Ngưng chớp chớp mắt, cảm thấy đang c.ắ.n một miếng dưa lớn.