Rất nhanh, cách thu còn mười mét.
Nguyễn Ngưng đưa kính ban đêm cho cha , đó mở lều ngoài, theo phương hướng hệ thống chỉ dẫn, quả nhiên thấy đang ở đó.
Không hề báo , Nguyễn Ngưng mở chốt an b.ắ.n thẳng qua phía đó.
“Pằng” một tiếng ch.ói tai vang lên, màn đêm yên tĩnh triệt để phá vỡ.
Phía đó hét lên: “Đối phương s.ú.n.g, chúng cùng xông lên.”
Nguyễn Ngưng đoán những kẻ vẫn cho rằng bản trốn trong bóng tối và thể sử dụng chiến thuật đám đông, nhưng rằng vị trí của họ trong phạm vi giám sát của cô.
Không chút do dự, Nguyễn Ngưng b.ắ.n phát s.ú.n.g thứ hai kẻ hét lên .
Lúc , mười đang bao vây xung quanh dám cử động nữa.
Nguyễn Ngưng nắm rõ vị trí của đám trong lòng bàn tay, cô chĩa nòng s.ú.n.g về phía đông, im lặng b.ắ.n nữa.
Lại hạ gục thêm một tên, những kẻ còn dám thở mạnh, rằng bản gặp đối thủ đáng gờm.
Đột nhiên, từ đằng xa vang lên một tiếng còi.
Những nhanh ch.óng rút lui, khi còn quên kéo theo xác đồng đội.
Nguyễn Ngưng lấy ống nhòm ban đêm, về phía tiếng còi ban nãy.
ngoại trừ một bóng thì thấy gì khác.
Cô mặt đất, lúc dậy khẩu s.ú.n.g trong tay đổi thành s.ú.n.g b.ắ.n tỉa lớn.
Từ lúc thứ , Nguyễn Ngưng ít khi sử dụng, nguyên nhân là do đạn quá ít, tất cả chỉ hai hộp.
Nhắm mục tiêu qua ống kính, s.ú.n.g b.ắ.n tỉa vang lên giữa màn đêm.
Đáng tiếc, b.ắ.n trúng.
Nguyễn Ngưng tiếc nuối, cô hỏi hệ thống: “Xung quanh còn kẻ nào ?”
Hệ thống đáp: “Trong vòng bán kính ba mươi m, còn nhân loại nào, nhưng một con chuột.”
Nguyễn Ngưng: “...Sinh vật đúng là kiên cường.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ta-dua-vao-tu-lanh-song-sot/chuong-331.html.]
Sau khi cảm thán xong, cô với Nguyễn Thứ Phong: “Cha , hai đêm nay đừng ngủ nữa, chú ý xung quanh, con xem xét chút.”
Nguyễn Thứ Phong cau mày: “Một con ư?”
Nguyễn Ngưng để nhà di động chỗ cũ: “Vâng, cha yên tâm, nếu gặp nguy hiểm con sẽ .”
Nguyễn Thứ Phong gật đầu: “Vậy con cẩn thận một chút.”
Nguyễn Ngưng đương nhiên cẩn thận, cô sử dụng thiết ẩn , đó bám theo đám .
Với tố chất thể hiện tại của cô thì chuyện khó.
Đám phi nước đại hơn nửa giờ, cuối cùng tới một doanh trại ngoài trời.
Chỗ nên như nào nhỉ, tất cả thứ dương như đơn sơ, đến cả chỗ ngủ cũng là ghép từ mấy tấm gỗ với , nếu vỡ nát bởi động đất cũng thể dễ dàng lắp ghép .
Bởi vì bọn họ mang theo cả mấy t.h.i t.h.ể về nơi , khiến cho khắp nơi đều là mùi m.á.u tươi.
Nguyễn Ngưng tới doanh trại, đếm đếm phát hiện nhóm tổng cộng hai mươi bảy .
Đối với những kẻ tản cư mà thì lượng cũng tính là ít.
Kẻ đầu là một đàn ông ba mươi tuổi, mặt biểu thị chút vui: “Chuyện là thế nào, mấy đó s.ú.n.g thì thôi , nhưng thể phát hiện vị trí của mấy ?”
Một kẻ khác tiếp lời: “Có bẫy gì ở đó ?”
“ mà đối phương vẻ tầm thường, phát s.ú.n.g cuối thậm chí suýt trúng đội trưởng, vẻ đó là s.ú.n.g trường.”
“Sao thể, kẻ đó hẳn là gián điệp!”
Tên đội trưởng nhăn mặt: “May là may mắn, về việc đừng liều lĩnh như nữa, đừng xem đối phương ít mà khinh thường.”
Mọi đồng loạt tán thành.
Người đàn ông đưa mắt ba t.h.i t.h.ể đất: “Nếu như thì cứ theo quy tắc cũ .”
“Ăn hết thì sấy khô cất , ngày mai chúng đổi địa điểm.”
Mọi nhanh ch.óng đáp ứng, phía trong góc hai lóc, những kẻ khác biểu cảm tự nhiên, hẳn là quen với cách xử lý như .
Sau thời kỳ cực nhiệt, trừ những đại địa chủ , hầu hết đều cạn kiệt lương thực, nếu như ăn ăn hết thì đồ ăn cũng sớm thối rữa.
Bây giờ, ngay đến cả một miếng bánh bao mốc cũng chẳng mà ăn.