Có vẻ như dùng sức nhiều.
Nguyễn Ngưng cất s.ú.n.g ba lô, tháo kính đêm rời khỏi tòa nhà.
Khi cả hai tỉnh dậy thì mặt trời ló dạng.
Họ còn lựa chọn nào khác ngoài việc ở tòa nhà một ngày và vội vã trở hầm trú ẩn ban đêm.
Lục Tân Hoa tức giận: “Hai các ngươi theo một phụ nữ, còn mất s.ú.n.g. Giữ các ngươi còn ích gì?”
Một trong hai lập tức trả lời: “Lục , cô đồng phạm. Chúng đồng phạm của cô đ.á.n.h bất tỉnh.”
Vẻ mặt Lục Tân Hoa đổi thất thường, ông cho rằng Nguyễn Ngưng thật sự gia nhập một đội nào đó, đ.á.n.h c.h.ế.t chính là chừa mặt mũi cho ông .
Ông hỏi: “Ngươi thấy hìng dáng của đó ?”
Một trả lời: “Không, lúc đó trời tối quá nên chỉ khá cao và chắc hẳn là đàn ông”.
Lục Tân Hoa im lặng.
Hai họ đều cảm thấy khó chịu.
Bên cạnh , Lục Trạch đang ăn bánh quy nén.
Lục Tân Hoa tức giận nhặt một cái chai nhựa rỗng ném : “Từ sáng đến tối chỉ ăn ăn ăn. Đợi đến khi lão già c.h.ế.t, tao xem mày thế nào!”
Lục Trạch vô tội cạn lời.
Sau khi Lục Tân Hoa trút giận, ông với hai : “Gần đây các ngươi luôn để mắt đến hầm trú cẩn. Nếu cô xuất hiện nữa, hãy thông báo ngay cho .”
Khu biệt thự.
Nguyễn Ngưng bắt đầu cuộc sống lười biếng.
Cô đoán chừng Sở Định Phong ít nhất nghỉ ngơi nửa tháng mới thể khôi phục sức lực, nửa tháng thể cử động .
Trong thời gian , Nguyễn Ngưng tập trung quen với s.ú.n.g trường và s.ú.n.g b.ắ.n tỉa, cô tìm Vương Mân thu hồi năm chiếc máy bay lái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ta-dua-vao-tu-lanh-song-sot/chuong-322.html.]
Khoai tây chịu hạn nuôi ở nhà nảy mầm thuận lợi, cao thêm một chút, Nguyễn Ngưng nghĩ thể đem trồng đất bên ngoài, nhưng Nguyễn Thứ Phong cho rằng thể nên cần theo dõi cẩn thận.
Nguyễn Ngưng cũng hiểu chuyện , nhất giao cho cha cô lo.
Ở trong khu biệt thự nhàn nhã hai mươi ngày, Nguyễn Ngưng về căn cứ Minh Nhật.
Sau khi trải qua nửa cuộc di cư đầu tiên trong thời kỳ cực nóng, con giờ đây còn sức lực để di chuyển xuyên vùng, đường cao tốc trở nên hoang tàn, Nguyễn Ngưng chỉ cần lấy Ngũ Lăng Hoàng Quang lái gần hết quãng đường.
Đêm đó, cô đến thành phố Nam Nguyên.
Giữ một trong những thuộc hạ của Lục Tân Hoa, Nguyễn Ngưng xếp hàng cổng căn cứ Minh Nhật.
So với , chỉ 7 xếp hàng, giá bánh quy nén căn cứ tăng lên bảy ký rưỡi.
Nguyễn Ngưng tò mò hỏi đàn ông đang xếp hàng mặt: “Người em, nhớ đây cần nộp năm ký mà? Tại bây giờ là bảy ký rưỡi?”
Người đàn ông liếc Nguyễn Ngưng: “Cậu ?”
Nguyễn Ngưng lắc đầu.
“Căn cứ Bàn Cổ đ.á.n.h sập, và bây giờ căn cứ Minh Nhật trở thành căn cứ lớn nhất nên giá cả tăng lên.” Người đàn ông .
Nguyễn Ngưng tặc lưỡi.
Cô nhớ tin đồn ở Căn cứ Bàn Cổ hàng chục nghìn kg bánh quy nén, điều đó nghĩa là ở căn cứ Minh Nhật thiếu lương thực, nhưng kết quả là giá cả tăng lên, xem lũng đoạn vẫn là .
Quá trình diễn giống hệt , chẳng mấy chốc đến lượt Nguyễn Ngưng.
Sau khi căn cứ, cô thẳng đến Khu S.
Mất 40 phút để từ cổng Khu S. Nguyễn Ngưng chỉ còn một thiết tàng hình, cô buộc dành bộ thời gian còn cho lưỡi thép.
Sau khi đến gần khu S, Nguyễn Ngưng tìm một nơi ở để đeo thiết tàng hình, thành công tiến khu S.
Vẫn là căn nhà nhiều canh gác, Nguyễn Ngưng trèo qua cửa sổ trong, thấy trong phòng khách .
Trong thư phòng chuyện, hẳn là Trịnh Khôn đang bàn việc chính sự.
Một lúc , ông bước khỏi phòng việc, ai theo .