Mạt Thế: Ta Dựa Vào Tủ Lạnh Sống Sót - Chương 316

Cập nhật lúc: 2026-02-27 17:27:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

“Hiện tại cũng thiếu thịt lớn, tạm thời cứ quên việc thiến , đợi đến khi dân tăng lên tính tiếp.”

Châu Tố Lan: “Được.”

Sau đó cô lấy gia vị từ trong gian và đưa cho Châu Tố Lan. Đợi hai mươi phút , bên đưa cho Nguyễn Ngưng một gói thịt khô cay.

Hơn nữa, đây là loại bao bì nhựa ngày sản xuất, nhà sản xuất, hạn sử dụng, là sản phẩm ba điển hình.

Nguyễn Ngưng từng ăn loại thịt lợn bao giờ, cô Nguyễn Thứ Phong.

Nguyễn Thứ Phong gánh vai trách nhiệm nặng nề, nếm thử : “Ừ, là gia vị, phân biệt là loại thịt gì, thể là thịt bò cũng , chẳng lẽ là do gia vị quá nhiều ?”

Châu Tố Lan : “Có lẽ , chắc là do cho quá nhiều gia vị, sẽ điều chỉnh hợp lý hơn.”

Nguyễn Thứ Phong : “Lần thì quên , bây giờ thử xem.”

Nguyễn Ngưng dở dở , lấy nửa khối thịt lợn.

Cuối cùng, đều cảm thấy hương vị tầm trung , mùi tanh, mùi vị tương tự như thịt lợn xé.

Hai ngày tiếp theo, Nguyễn Ngưng ở nhà nghỉ ngơi xong, quyết định thăm trại tị nạn.

Trên đường , đám đông quả thực đông hơn nhiều, và điều rõ ràng nhất là dòng xếp hàng lấy nước gần như dài vô tận trong tầm mắt.

Nguyễn Ngưng ngang qua họ và thấy những mang theo khuôn mặt buồn bã.

Ngoài còn dân xếp hàng lấy nước tại trại cho các nạn nhân thiên tai.

So với , bầu khí trong đám đông rõ ràng căng thẳng hơn, nhân viên cũng bận rộn, Nguyễn Ngưng thấy Triệu Na Na và Trình Kiều Nguyệt.

Cô đến phòng y tế thì thấy bác sĩ Châu và Vương Linh Hạ bận đến mức thời gian nghỉ nên Nguyễn Ngưng cũng phiền họ.

Ở phía Văn Mai, cô đang dạy Triệu Tiểu Bảo cách ghép vần.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ta-dua-vao-tu-lanh-song-sot/chuong-316.html.]

Tiếc là Văn Mai còn nhiều ký ức đối với việc ghép vần, bởi dạy đến đây liền khó khăn, Triệu Tiểu Bảo học , dù vẫn ngoan ngoãn đó học.

Nhìn thấy Nguyễn Ngưng tới, Văn Mai vội vàng cho Triệu Tiểu Bảo chơi với bọn trẻ.

Triệu Tiểu Bảo thở phào nhẹ nhõm, chộp lấy những cục đá mặt đất bỏ chạy.

Nguyễn Ngưng thấy cảnh liền bật , cô bước tới cạnh Văn Mai hỏi: “Dạo ?”

Văn Mai cau mày: “Còn nữa? Ban đầu trại tị nạn thể phát một miếng bánh quy nén trong một ngày, nhưng bây giờ hai ngày mới một miếng, do lượng lớn nạn nhân thiên tai tràn , bây giờ đến ăn còn tiết kiệm thì tuyển thêm chứ?”

Nguyễn Ngưng suy nghĩ một chút : “Tạm thời là thôi, chẳng còn khoai tây đó ?”

Văn Mai thở dài: “Hy vọng là chúng thể sống , hôm qua còn lên núi trồng thêm một mớ nữa.”

xong liền Nguyễn Ngưng hỏi: “Nguyễn tiểu thư, trời sẽ nắng bao lâu nữa. Kế hoạch tiếp theo của cô là gì?”

Nguyễn Ngưng : “Con sẽ tìm cách căn cứ Hy Vọng.”

Đôi mắt của Văn Mai sáng lên: “Chính là cái Trung tâm Chỉ huy Biển Đen quy hoạch đó ư, cũng xây dựng ở nữa.’’

Nói thật, Nguyễn Ngưng cũng .

Bởi vì trong tiểu thuyết gốc, Trung tâm Chỉ huy Biển Đen vẫn là huyền thoại và một ai thể tìm kiếm nó.

Nếu sự hỗ trợ của thành phố Tân Bắc, trung tâm chỉ huy cũng ngoài tầm với của nó.

Đối với cái căn cứ mới , Nguyễn Ngưng vẫn còn mù mờ, liệu nó thể trở thành thiên đường trong tương lai .

Cô cũng hy vọng cuộc sống sẽ định hơn.

Vương Mai hạ giọng : “Trại tị nạn hiện tại bận rộn. Nghe sở chỉ huy thu thập tin tình báo từ nhiều nơi, hy vọng thể sớm nắm rõ tình hình bên ngoài gửi về Bộ chỉ huy Biển Đen.”

Nguyễn Ngưng bất ngờ, nhướng mày hỏi: “Lại tỉnh Hắc Hải á?”

Văn Mai : “Bọn họ sẽ cố gắng hết sức khôi phục liên lạc. Chuyện cũng rõ, chỉ dò hỏi từ nạn nhân ở bên ngoài.”

 

 

Loading...