Nguyễn Ngưng thấy hai vợ chồng nhà là thành thật, bỗng nhiên cô : "Là thế , ở chỗ một hộp sữa bột dành cho trẻ em, chắc sẽ ích với hai , lấy nó để đổi hai thùng mì gói với ."
Bà chủ đang ôm con lập tức phấn khởi: "Thật ?"
Cô bận việc cả ngày nên vốn đủ sữa cho con mà sữa bột ở nhà họ cũng gần hết !
Nguyễn Ngưng giả bộ lục lọi ba lô, nhưng thực chất là đang lấy sữa bột ở trong gian , đưa cho hai xem: "Đây là hàng nhãn hiệu đàng hoàng, hai yên tâm, đúng lúc định mua cho cháu trai nhưng quên lấy khỏi túi, bây giờ giữ cũng ích gì."
Hai vợ chồng trao đổi với bằng ánh mắt, đó ông chủ nhanh ch.óng nhận lấy hộp sữa bột: "Được, thì đổi hai thùng mì gói."
Bởi vì hộp sữa bột mà bà chủ chịu lấy giá gấp đôi, cứ dựa theo giá mà bọn họ mua để tính cho hai .
Sau khi Nguyễn Ngưng và Trình Quý Lịch trả tiền và sắp xếp hàng hóa, mỗi thêm ba túi lớn.
Đây dù đây cũng là một cửa hàng bán đồ ăn.
Nói lời tạm biệt với ông chủ xong, hai chui khỏi cửa cuốn, Nguyễn Ngưng suy nghĩ một hồi vẫn : "Ông chủ, bây giờ tình huống rõ ràng, cất hàng trong tiệm mãi cũng an , nhất vẫn nên mang về nhà, cũng đừng để khác thấy, mỗi mang một ít thôi, cố gắng xong thật nhanh."
"Ngày mai cũng đừng bán nữa."
Ông chủ ngẩn , vội vàng : "Cảm ơn cô nhắc, chúng sẽ bảo vệ chúng thật ."
Hai Nguyễn Ngưng và Trình Quý Lịch cẩn thận xách đồ ăn về nhà.
Dọc đường chuyện gì xảy , dù cũng đến mức cướp bóc, nhưng ngờ lúc cả hai gần chuẩn khu chung cư, bầu trời đột nhiên xảy hiện tượng kỳ lạ.
Một luồng ánh sáng đỏ bao phủ cả bầu trời đêm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ta-dua-vao-tu-lanh-song-sot/chuong-31.html.]
Trông thì khá nhưng vô cùng quái quỷ.
Trình Quý Lịch ngẩng đầu, ngơ ngác bầu trời đêm đẫm m.á.u: "Chuyện gì xảy ? Bên cháy hả?"
Nguyễn Ngưng : "Đây là cực quang."
"Cực quang?" Trình Quý Lịch lục chút kiến thức thiên văn ít ỏi trong đầu : "Không cực quang màu xanh ? Hơn nữa nước ngoài mới xem ."
Nguyễn Ngưng : "Khi mặt trời hoạt động mạnh mẽ, cực quang sẽ màu đỏ như thế .”
Trình Quý Lịch bỗng nhiên hiểu : "Thì là thế, việc mất điện hôm nay cũng là do mặt trời gây ?”
Nguyễn Ngưng lắc đầu: "Không , chúng về nhanh , bây giờ ở bên ngoài an lắm."
Trình Quý Lịch ừ một tiếng: "Được, về nhà quan trọng hơn."
Lúc lên cầu thang, Nguyễn Ngưng dặn Trình Quý Lịch ăn những món thể bảo quản , nếu ăn hết rau thì thể chế biến thành món ăn hoặc là dưa muối để bảo quản, tránh lãng phí.
Trình Quý Lịch liên tục gật đầu.
Nguyễn Ngưng cũng chỉ thể bao nhiêu đó, khi về nhà cô cất bộ đồ ăn trong gian ngã xuống sô pha.
Còn tưởng đêm nay sẽ mất ngủ, ai ngờ cô ngủ còn nhanh hơn ngày thường, mãi cho đến sáng hôm mới tiếng gõ cửa đ.á.n.h thức.
Nguyễn Ngưng tỉnh dậy, cũng tức giận lắm, cô tới cửa mắt mèo, ngoài cửa chỉ một Trình Quý Lịch.
Cô mở cửa , Trình Quý Lịch nhanh ch.óng : "Ngưng Ngưng, quần áo nhanh , chúng mua nước."
Nguyễn Ngưng im lặng hai giây: "Được."