Mạt Thế: Ta Dựa Vào Tủ Lạnh Sống Sót - Chương 298

Cập nhật lúc: 2026-02-27 17:27:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L6jTbQune

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Hai một thắp một ngọn nến, đất vài thứ bừa bộn, trong đó một cái chậu bằng sắt và sứ, hình như là dùng để đun nước dùng cho bữa tối.

Người đàn ông cầm s.ú.n.g hài lòng: “Sao nghèo thế?”

Tô T.ử Duệ buồn bực : “Bánh quy nén đều dùng để trả phí căn cứ cả , chỉ mong thể an sống sót trong vài ngày.”

Người đó vẫn bỏ s.ú.n.g xuống, cầm nến tiến đến gần Tô T.ử Duệ : “ thấy lùn quá, mặt nhỏ, da gầy, năm nay bao nhiêu tuổi?”

Cơ thể Tô T.ử Duệ vì cách tiếp cận của mà cứng đờ: “Em mười tám tuổi, vốn là sinh viên trường đại học đối diện.”

“Còn là sinh viên đại học ?” Người đó từ xuống Tô T.ử Duệ: “Có một mét bảy mươi ?”

Tô T.ử Duệ miễn cưỡng : “Anh, chiều cao của em luôn là nỗi đau, đừng nhắc tới.”

“Sỉ nhục ?” Người đó trưng vẻ mặt khinh thường : “Nhìn như , là một cô gái cố ý vỡ giọng, giả đàn ông đó chứ.”

Tô T.ử Duệ lập tức : “Không! Em là đàn ông chân chính, nếu như tin, em lập tức c** q**n áo cho xem.”

Người đó : “Vậy thì c** q**n áo .”

Tô T.ử Duệ chỉ thể thả ba lô trong tay xuống, khoanh tay nắm lấy vạt áo của .

Lúc , cầm s.ú.n.g đùa: “Đàn ông c** q**n áo gì chứ, cởi thì cứ c** q**n ”.

Tô T.ử Duệ khựng , cầm nến bên cạnh: “Anh ơi, thật sự c** q**n ?”

Người đó Tô T.ử Duệ, dường như nghi hoặc, nhưng vẻ mặt Tô T.ử Duệ quá độ lượng, nâng cằm : “Cởi , đàn ông c** q**n thì ? Thấy trong nhà vệ sinh còn ít ?”

Tô T.ử Duệ nhẹ nhàng tranh luận: “Em thể toilet c** q**n ? Hành lang nhiều cửa sổ như , cảm giác .”

“Còn cảm thấy ?” Người đó khó chịu , giơ tay chĩa s.ú.n.g Tô T.ử Duệ.

“Em cởi em cởi, đại ca! Thật hai thể xem yết hầu, em một cái!” Tô T.ử Duệ vội vàng cởi cúc quần.

Người đó ghé sát cổ : “Mẹ kiếp, quả thực yết hầu, là đàn ông.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ta-dua-vao-tu-lanh-song-sot/chuong-298.html.]

Người cầm s.ú.n.g buồn hỏi: “Vậy còn xem ?”

“Xem cái rắm, thật là xui xẻo.”

Tô T.ử Duệ ngừng c** q**n áo.

Hai đều bắt gì, cầm s.ú.n.g chỉ Tô T.ử Duệ : “Nên thế nào với ?”

Người cầm nến thản nhiên : “Chúng thể giải quyết bằng cách nào khác?”

Tô T.ử Duệ đột nhiên cảm thấy gì đó đúng, đang định chuyện thì trong phòng đột nhiên vang lên hai tiếng s.ú.n.g.

Hai mặt ngã xuống đất, Tô T.ử Duệ sợ hãi run rẩy.

Nguyễn Ngưng từ trong phòng , với Tô T.ử Duệ: “Lấy balo của bọn họ .”

Tô T.ử Duệ kịp phản ứng, lập tức lấy balo , Nguyễn Ngưng cầm trong tay hai khẩu s.ú.n.g, hai nhanh ch.óng rời khỏi tòa nhà văn phòng.

Đùa thôi, nơi gần hiện trường vụ đấu s.ú.n.g , nếu rời , chỉ thể chờ mắc kẹt.

Không bao lâu, Tô T.ử Duệ cảm kích : “Anh Lý, cảm ơn cứu mạng.”

Nguyễn Ngưng ậm ừ lệnh: “Cậu đợi ở đây, giấu s.ú.n.g.”

Ước chừng nửa giờ , Nguyễn Ngưng uống nước trái cây trở về, Tô T.ử Duệ vẫn ôm ba cái balo chờ ở đó.

Nguyễn Ngưng tới, bảo đổ hai chiếc balo còn , bên trong tìm thấy mười kg bánh quy nén, hạt hết hạn sử dụng và một gói gia vị mì ăn liền.

Nguyễn Ngưng : “Thức ăn chúng chia đều, đạn thuộc về , những chuyện khác tự xử lý.”

“Em còn thể lấy đồ ăn ?” Trên mặt Tô T.ử Duệ ngạc nhiên, : “Cảm ơn Lý, ruột của em.”

Nguyễn Ngưng trả lời, cất đạn .

Lúc Tô T.ử Duệ mới hối hận: “Em thật sự ngu ngốc, nhớ các chi tiết, phát hiện trong đó một cầm s.ú.n.g b.ắ.n tỉa, nhất định là căn cứ Bàn Cổ.”

 

 

Loading...