Một cô gái xinh độc thể bắt mắt, nhưng một cặp chị em sinh đôi thì khác, đến cũng ngoái .
Theo nội dung tiểu thuyết, hai chị em song sinh nên giao cho Sở Định Phong.
Nó chắc chắn giao ngay bây giờ.
Có lẽ thể bắt đầu từ góc độ .
Người phụ nữ nhanh ch.óng trả lời: “ một cặp chị em ở khu S, nhưng chúng bao giờ thấy họ. Người dân chúng thể khu S.”
Nguyễn Ngưng cố ý hỏi: “Thật sự ?”
“Đàn ông các đều xinh .” Cô gái đáp: “Đại ca cũng hứng thú với bọn họ ?”
Nguyễn Ngưng: “Tiện miệng hỏi thôi.”
Người phụ nữ im lặng một lúc hỏi: “Đại ca, thực sự cần phục vụ, em thể cung cấp với giá rẻ.”
Nguyễn Ngưng cô.
Người phụ nữ rụt cổ .
Nguyễn Ngưng hiểu ý của cô, đưa thêm cho cô hai cái bánh quy nén: “Những lời hôm nay hỏi cô, nuốt bụng , cô hiểu ?”
Người phụ nữ tươi rạng rỡ: “ hiểu , đảm bảo cái gì cũng .”
Sau khi cô rời , Nguyễn Ngưng quyết định ngoài thử vận may.
Khu S công khai, cô mới căn cứ hai ngày, nếu cô khu S, sẽ bao nhiêu cặp mắt đang chằm chằm cô.
Đến lúc đó, trốn trong phòng cũng khó chứ đừng đến việc tìm .
Lúc cũng muộn, các đội khác cũng ngoài, Nguyễn Ngưng quyết định hành động một giống như đêm qua.
Khi tới cửa căn cứ, cô thấy Tô T.ử Duệ đang xổm ở đó.
Nguyễn Ngưng sửng sốt, tới đó.
Tô T.ử Duệ thấy cô liền vội vàng dậy: “Anh Kỳ, ngoài ?”
Nguyễn Ngưng hỏi: “Cậu xổm ở đây gì? Nóng ?”
Tô T.ử Duệ thấp giọng : “Ra ngoài tìm đồ ăn, chỉ xem ở đây thể tìm mất tay , cái thể giúp , em cũng thể bánh quy nén. “
Nguyễn Ngưng nhếch miệng : “Cậu xổm ở đây cũng , hỏi thì ? Đến lúc đó sẽ xem như gián điệp g**t ch*t.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ta-dua-vao-tu-lanh-song-sot/chuong-296.html.]
Tô T.ử Duệ ngập ngừng: “Không chứ?”
Nguyễn Ngưng thêm nữa, rời khỏi căn cứ.
Tô T.ử Duệ vội vàng theo cô.
Nguyễn Ngưng cũng ngăn cản , cô ngoài chỉ để thử vận may, bên cạnh Nguyễn Ngưng cũng khác biệt.
Hai đến một dãy tòa nhà thương mại thấp tầng bên ngoài căn cứ.
Trước mạt thế, nơi phục vụ các nhà máy thép và kinh doanh các món xào nhỏ, cửa hàng tiện lợi, quán cà phê internet,... Giá cả thường thấp nhưng suất ăn luôn đầy ắp.
Bây giờ dãy nhà đổ nát, mái tôn cũng chẳng còn.
Chắc chắn tìm thứ gì ở đây.
Nguyễn Ngưng loanh quanh một hồi, Tô T.ử Duệ tò mò hỏi: “Đại ca, đang tìm gì thế?”
Nguyễn Ngưng: “Thử vận may.’
Trên mặt Tô T.ử Duệ tràn đầy kinh ngạc.
Nguyễn Ngưng dẫn thành phố.
Nhiệt độ lúc 45 độ, lúc bộ sẽ cảm thấy khó chịu và đổ mồ hôi.
Nguyễn Ngưng tiện miệng hỏi: “Trước đây là ở thành phố Nam Nguyên ?”
Tô T.ử Duệ : “Không , em tới đây học đại học, lúc mới khai giảng là lúc siêu bùng nổ ?”
Nguyễn Ngưng kinh ngạc: “Cậu mười tám thật ?”
Tô T.ử Duệ dừng một chút, vẻ mặt bất đắc dĩ: “Em mười tám tuổi thật mà.”
Nguyễn Ngưng Tô T.ử Duệ: “Mạt thế bào mòn , hai mươi hai tuổi tin ?”
Tô T.ử Duệ trả lời: “Nhìn đại ca già, chỉ là đĩnh đạc.”
Nguyễn Ngưng .
Hai chậm rãi đến rìa thành phố.
Sống gần đó trong một năm, Tô T.ử Duệ vốn quen thuộc từng ngóc ngách, dẫn Nguyễn Ngưng lên tầng mười sáu của một tòa nhà văn phòng, chỉ về phía đối diện : “Đó là trường đại học mà em khó khăn lắm mới thi đỗ .”
Nguyễn Ngưng nghiêng đầu liếc : “Học đại học cũng chẳng tác dụng, thà giao đồ ăn nhanh kiếm tiền nhanh còn hơn.”
Tô T.ử Duệ thở dài: “ , nhất là ở nhà giao đồ ăn, ít nhất còn thể ở gần cha .”