Hàng , mua luôn mười cái .
Nhìn thấy điểm cống hiến giảm mạnh, Nguyễn Ngưng đau lòng lắm.
Điểm cống hiến khó kiếm nhưng dễ tiêu, khó trách hệ thống nhắc nhở tiêu dùng hợp lý.
Tạm thời trong những ai, cô thể dịch dung thành ai, Nguyễn Ngưng quyết định đến đó xem tình hình .
Chỉ một gia đình sống ở tầng hai.
Nguyễn Ngưng đợi ở cửa hồi lâu nhưng thấy , mãi đến gần sáng, một bóng luộm thuộm xuất hiện, lấy chìa khóa mở cửa.
Sau khi thì thấy trở nữa.
Người hẳn là Trình Sơn.
Trong nhà phát quá nhiều tiếng động.
Nguyễn Ngưng suy nghĩ một chút, dịch dung biến thành một đàn ông thu phí đường cao tốc, đến cửa gõ mạnh.
Một giọng kinh hãi vang lên từ bên trong: “Ai đó? cho , con trai là võ sĩ quyền đấy!”
“Nó nóng tính lắm, nếu mấy mà đ.á.n.h thức nó, thì lúc đó các gánh nổi .”
mãi tiếng động nào khác, lẽ Trình Nghĩa Lãng ở trong nhà.
Nguyễn Ngưng : “Đừng nhảm, tới là để tìm Trình Nghĩa Lãng, mau bảo đây.”
Trình Sơn im lặng một lát, lấy hết can đảm : “Nó ở nhà, nó thật sự ở nhà.”
Nguyễn Ngưng: “Không ở nhà thì ? Ông già, mau mở cửa , giao bánh quy nén đây, tha cho ông một mạng!”
Làm Trình Sơn thể mở cửa ?
Thấy , Nguyễn Ngưng một cái rìu trong gian , bổ mạnh lên đó để phá cửa.
Trình Sơn sợ hãi trốn gầm bàn: “Tha mạng! Đại ca tha mạng!”
“Chỗ cái bánh quy nén nào cả, tất cả đều Trình Nghĩa Lãng trời đ.á.n.h lấy sạch !”
Nguyễn Ngưng thô bạo hỏi: “Trình Nghĩa Lãng ? Cậu đắc tội với ông chủ của chúng , còn trốn?”
Trình Sơn : “ , thật sự !”
Nguyễn Ngưng dùng rìu đập xuống bàn: “Ông đúng ? Hôm nay sẽ c.h.ặ.t một cánh tay của ông để xem ông .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ta-dua-vao-tu-lanh-song-sot/chuong-290.html.]
Trình Sơn lập tức hét lên: “Nó dẫn nó gia nhập căn cứ Minh Nhật !”
Nguyễn Ngưng ngẩn , híp mắt : “Là thật giả, căn cứ Minh Nhật là cái thứ gì?”
Trình Sơn lớn tiếng : “Thật! cũng nó nó sắp gia nhập căn cứ Minh Nhật, còn ở đó thể sống .”
Nguyễn Ngưng: “Đi khi nào?”
Trình Sơn : “Từ năm ngày , năm ngày .”
Nguyễn Ngưng cau mày, ngập ngừng hỏi: “Bạn của thì ? Không một bạn tên Phong gì đó …”
“Sở Định Phong!” Trình Sơn lập tức trả lời: “Là Sở Định Phong, hai bọn họ cùng .”
Nguyễn Ngưng “ồ” một tiếng bỏ cái rìu xuống.
“Từ giờ trở nhớ mà sống thành thật , nhận phần đồ trợ cấp ngoan ngoãn sống qua ngày . Nếu để gặp , sẽ đổ hết tội Trình Nghĩa Lãng đắc tội với ông chủ lên đầu ông đó.”
Trình Sơn : “ hứa, cắt đứt quan hệ với đồ vô lương tâm .”
Nguyễn Ngưng phớt lờ ông .
Sau khi trở về biệt thự, cô lấy một chai nước trái cây uống từ từ.
Châu Tố Lan đang chải lông cho Tiểu Hoàng thì thấy Nguyễn Ngưng, bà : “Không con tới trại tị nạn ? Sao con lâu thế?”
Nguyễn Ngưng : “Đã xảy chút chuyện.”
Cô kể chuyện của em Trình Quý Khoan một lượt.
Châu Tố Lan mở to mắt: “Trình Nghĩa Lãng là cái tên cưới năm cô vợ đó ? Không ngờ tên đó là em cùng cha khác với Trình Quý Khoan. là chẳng hề giống chút nào cả.”
Nguyễn Ngưng: “Con cũng ngờ tới.”
Nguyễn Thứ Phong đang sửa xe gần đó, loáng thoáng thấy tên Trình Quý Khoan thì nhanh ch.óng chạy tới hầm rượu.
Tiểu Hắc chăm chỉ theo lau sàn nhà.
Ngay cả dấu chân cũng phép để .
Nguyễn Thứ Phong dở dở với Tiểu Hắc, ông yêu hận nó, vội vàng hỏi Nguyễn Ngưng xảy chuyện gì.
Nguyễn Ngưng đành nữa.
Nguyễn Thứ Phong : “Bây giờ Sở Định Phong và Trình Nghĩa Lãng tới thành phố bên cạnh , cảm giác khác với trong tiểu thuyết.”