Từ đó Trình Sơn trở thành câm nhưng thiếu đồ ăn thức uống, còn chia cho hai phụ nữ một già một trẻ.
Bây giờ Trình Sơn phát hiện bí mật của Sở Định Phong, nhưng ông , đồng nghĩa rằng Sở Định Phong hề nhận đang lén.
Năng lực của suy giảm quá nhiều.
Nguyễn Ngưng suy nghĩ một chút, âm mưu liên quan đến năng lực của Sở Định Phong, nếu để Trình Quý Khoan tham gia, thể sẽ nghi ngờ cô.
Mặc dù Trình Quý Khoan thiện nhưng cô dám mạo hiểm.
Nguyễn Ngưng : “Chuyện thật khó tin, khi nào ông đói quá nên mới ảo giác ?”
Trình Quý Khoan cau mày, gì.
Nguyễn Ngưng tiếp tục : “Đừng để bụng chuyện , nếu ông bỏ mặc em từ lâu, nghĩa vụ chăm sóc ông .”
“ nhớ Quý Lịch ông gia đình riêng, ông dựa dẫm đứa con riêng ?”
Trình Quý Khoan ậm ừ, cúi đầu xin : “Vừa quá kích động, đây là chuyện của gia đình , nên phàn nàn với cô.”
Nguyễn Ngưng mỉm với : “Chúng là bạn bè, bạn bè chia sẻ cho những chuyện bình thường.”
“ hôm nay .” Nguyễn Ngưng , đưa chiếc bánh quy nén cô nhặt cho Trình Quý Khoan: “Đây là đồ mà thiếu tướng Tôn của các đ.á.n.h rơi, giúp trả cho .”
Trình Quý Khoan ù ù cạc cạc cầm lấy bánh quy.
Nguyễn Ngưng mà , khỏi trại tị nạn.
Trong tiểu thuyết tên khu dân cư nơi Trình Nghĩa Lãng sinh sống, Nguyễn Ngưng thẳng đến đó.
Đáng tiếc cô tòa nhà cụ thể, Nguyễn Ngưng đợi bên ngoài một lát, phát hiện khu giếng nước, cư dân xếp hàng xa để lấy nước.
Nhìn thấy bốn khỏi khu dân cư, Nguyễn Ngưng một cái thùng trong gian , lặng lẽ theo bọn họ.
Do thiếu nguồn lực, sở chỉ huy tỉnh chỉ thể khoan mỗi một khu một cái giếng khoan.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ta-dua-vao-tu-lanh-song-sot/chuong-289.html.]
Người xếp hàng mỗi ngày đều khác , bốn để ý tới Nguyễn Ngưng, tiếp tục phàn nàn thời tiết quá nóng, còn bánh quy nén khiến họ nôn.
Đột nhiên : “Mọi tên họ Trình ở tòa ba ?”
“ .” một khác : “Đó là từng tập quyền . Anh g.i.ế.c tàn nhẫn lắm.”
“ , mỗi cướp đồ thì ai thể cướp với , nhưng thì , loại mà ngay cả cha cũng quan tâm.”
“Không thể nào, cướp nhiều đồ vật như , thèm quan tâm đến cha ruột của , đó là cha dượng của ?”
“Cha dượng cái gì chứ, chính là cha ruột của đó.”
Từ xa xưa, con thích buôn chuyện.
Người kể chuyện thấy nhiều dỏng tai , cao giọng : “Đây là hai cha con. Con trai ngày nào cũng bánh quy nén mà ăn. Còn cha đồ để mà mặc, chỉ thể quấn cái áo khoác dài , khi lớp áo đó còn quần áo nào .”
“Ồ.” một khác : “Vậy thì mất mặt quá. Chẳng lẽ tệ đến mức tìm một bộ quần áo?”
Người đó : “Có lẽ thế, thì hổ, thì vô lương tâm, họ đúng là cha con ruột.”
Lúc Nguyễn Ngưng mới hỏi: “Anh , đang gia đình ở tòa ba, căn nhà 1102 ?”
Người đàn ông : “1102 gì? đây họ sống ở . Dù thì bây giờ họ sống ở tầng hai.”
Nguyễn Ngưng khẩy trong lòng: “Vậy là nhớ nhầm .”
Mọi tiếp tục phàn nàn về thời tiết và bánh quy nén.
Nguyễn Ngưng nhân lúc ai để ý lặng lẽ rút lui khỏi đội ngũ.
Cô do dự nên sử dụng thiết tàng hình , tuy thiết chỉ năm mươi cống hiến nhưng nếu dùng nhiều sẽ hết nhanh.
Bây giờ cô chỉ còn bốn cái mà thôi.
Lúc hơn mười hai giờ đêm, Nguyễn Ngưng mở cửa hàng hệ thống một lượt thì thấy máy dịch dung mới, giá vẫn là năm mươi điểm cống hiến.