Lại thêm hai ngày nữa, phía Ngô Đại Vĩ truyền tin đến, đối phương đồng ý trao đổi hải sản sống với cô, điều bà chủ nhỏ gặp mặt Nguyễn Ngưng.
Nguyễn Ngưng thầm “wao” lên một tiếng.
Trong tiểu thuyết, Việt Mẫn Mẫn và Sở Định Phong quen từ vụ sữa bột , cho nên cô gặp cô cũng gì kỳ lạ.
Nguyễn Ngưng vẫn dò hỏi : “Tại cô gặp , vì tên và phận của ?”
Ngô Đại Vĩ lập tức : “Không thể nào, giờ chúng từng để lộ .”
“Có lẽ cô nhiều sữa bột thêm một chút, dù thì sữa bột cũng khó tìm.”
Nguyễn Ngưng suy nghĩ, cảm thấy đúng là thế thật.
Mấy cái khác , Việt Mẫn Mẫn chính là nhân vật quan trọng trong cốt truyện thành phố Tây Hải, chừng thể dựa cô để tìm Sở Định Phong.
“Vậy Ngô giúp sắp xếp một chú nhé.” Nguyễn Ngưng : “Hai ngày tới đều rảnh cả.”
Nét mặt Ngô Đại Vĩ vui vẻ: “Bên đó , nếu cô đồng ý thì hẹn mười hai giờ tối ngày mai gặp ở công quán Phúc Hải.”
Nguyễn Ngưng gật đầu: “Được.”
Bây giờ ngày đêm đảo loạn, mười hai giờ đêm chính là mười hai giờ trưa, là giờ ăn cơm trưa, ăn uống tâm sự xong về nhà sẽ gặp mặt trời.
Đêm khuya ngày hôm , Nguyễn Ngưng đến công quán Phúc Hải sớm hơn hai mươi phút.
Cô đưa thư mời cho canh cửa.
Nhân viên canh cửa cầm lấy thử: “Là khách mời của bà Việt ?”
Nguyễn Ngưng “Ừm” lên một tiếng.
Nhân viên canh cửa cất thư mời , bên trong gọi: “Chu Tam, dẫn vị khách trong .”
Một nhân viên canh cửa khác nhanh chân chạy tới, thái độ của tên đó vô cùng cung kính: “Xin mời quý khách theo .”
Nguyễn Ngưng theo trong.
Chỗ gọi công quán Phúc Hải thật chỉ là căn biệt thự độc lập, lẽ cửa là một sân cỏ rộng lớn, điều vì bây giờ thời tiết quá nóng, cây cỏ nào sống nổi, cho nên họ trải một tấm t.h.ả.m màu xanh lục lên mảnh đất trống .
Cũng chẳng bọn họ kiếm nhiều t.h.ả.m xanh như nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ta-dua-vao-tu-lanh-song-sot/chuong-278.html.]
Tòa nhà cao bốn tầng, trông nửa cũ nửa mới, lẽ tu sửa khi cơn đại hồng thủy chấm dứt.
Điểm đặc biệt nhật của căn biệt thự chính là tất cả các căn phòng đều đèn, đến phòng bảo vệ ngoài cửa cũng sáng đèn, trong đêm tối lóe lên ánh sáng lập lờ.
Hai tới cửa chính của tầng lầu, Chu Tam : “Quý cô, chỉ thể đưa cô đến đây thôi.”
Nguyễn Ngưng “ừm” một tiếng, bước trong biệt thự.
So với ngoài cổng lớn, nơi cũng coi như là ánh lửa huy hoàng, phòng khách để trống, một đèn thủy tinh đốt sáng rực rỡ.
Những cái đèn nhỏ khác cũng đều thắp sáng.
Người hầu trong nhà đưa cho Nguyễn Ngưng một đôi dép, cung kính : “Quý cô, mời đổi giày.”
Nguyễn Ngưng hỏi: “Phu nhân ?”
Người hầu : “Bà Việt sẽ xuống nhanh thôi, cô thể chờ sô pha một lúc.”
Nguyễn Ngưng gật đầu, bước đến xuống sô pha.
Một lúc , hầu bê nước đá đến cho cô, còn một khay quả hạch, trái cây ướp lạnh và hoa quả khô.
Nguyễn Ngưng mỉm với cô , cầm ly nước uống một ngụm.
Rất nhanh, Việt Mẫn Mẫn xuống tới nơi.
Dù là vợ nhưng tuổi của cô còn nhỏ, trông giống một cô gái dậy thì.
Có điều phu nhân của đầu căn cứ Phúc Hải, cô ăn mặc trang nhã quý phái, mặt trang điểm tinh xảo, mái tóc đen dài cũng khiến chú ý
Nguyễn Ngưng mỉm : “Chào buổi tối bà Việt.”
Tuổi tác của Việt Mẫn Mẫn khác với cô lắm, thấy Nguyễn Ngưng, đôi mắt của cô sáng rực lên: “Anh Chu nhắc đến, ngờ cô còn trẻ như thế đấy.”
Anh Chu chính là đại ca của Ngô Đại Vĩ.
Nguyễn Ngưng rạng rỡ: “Đường cùng , chỉ thể ngoài kiếm ăn thôi.”
“Cô lợi hại hơn nhiều lắm.” Nét mặt Việt Mẫn Mẫn u sầu: “Cô Nguyễn , chúng sang bên .”
Nguyễn Ngưng theo Việt Mẫn Mẫn phòng ăn.