Đám đông nhanh chân xếp hàng.
Bởi vì chỉ tầm mười lăm , cho nên nhanh ch.óng đến lượt mấy Nguyễn Ngưng.
Người đàn ông : “Vé tàu đàn ông mười lăm ký, phụ nữ mười ký, một lạng cũng thiếu.”
Nguyễn Ngưng lấy bánh quy nén trong ba lô , cầm lấy đ.á.n.h giá vài , đó ngẩng đầu với Nguyễn Ngưng: “Mấy từ tới đây?”
Nguyễn Ngưng thuận miệng trả lời một địa điểm.
“Không đúng.” Người đàn ông : “ tiếp xúc với nhiều như , nhưng từng thấy lô hàng của cô bao giờ, cô sống ở nơi xa chỗ .”
Nguyễn Ngưng ngờ rằng còn xem hàng, chỉ đành : “Cũng là giao dịch từ tay khác, lô hàng gì đó hiểu .”
Người nọ cũng để ý, xua tay hiệu bọn họ qua.
Sau khi lên tàu Nguyễn Ngưng mới phát hiện đây là một con tàu đ.á.n.h cá đơn giản, họ sắp xếp ở tầng hai, còn những thuyền viên và công nhân khuân vác ở tầng .
Phòng cao cấp ở tầng một, nơi đó còn cả quạt điện.
Có lẽ vì trải qua giai đoạn cực lạnh cho nên mức độ khôi phục của thành phố Tây Hải cao hơn một chút.
Ước chừng một tiếng , cuối cùng tàu đến thành phố Tây Hải.
Vừa đến bến cảng, Nguyễn Ngưng cảm nhận sự bất đồng ở nơi đây.
Nơi thật náo nhiệt.
Cho dù từng tiểu thuyết gốc nhưng Nguyễn Ngưng cũng trợn mắt há hốc mồm.
Lúc qua hừng đông bao lâu, thế mà dòng ở cảng biển vẫn chen lấn xô đẩy , cảm giác như là trong kỳ nghỉ lễ, đường cũng là , chen chúc chật như nêm.
Đã lâu Nguyễn Thứ Phong và Châu Tố Lan thấy nhiều như , cảm giác như , tựa như trở về thế giới hiện thực.
“Ngưng Ngưng, con xem bên bán bào ngư khô.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ta-dua-vao-tu-lanh-song-sot/chuong-272.html.]
“Đó là rong biển ?”
“Còn tôm biển, con tôm đó khi phơi khô nặng ba lạng đó nhỉ?”
Nguyễn Thứ Phong trợn mắt há hốc mồm: “Sao cha cảm giác như lên thiên đường nhỉ?”
Lúc , một đàn ông chạy tới, kích động ôm lấy cô bé theo bên cạnh Châu Tố Lan.
Cô bé cũng hô to: “Cha ơi!”
Nguyễn Ngưng đây là thành viên của căn cứ Phúc Hải, là chồng mà phụ nữ , một công nhân khuân vác.
So với những khác, tuy rằng trông đen nhưng cũng khỏe mạnh hơn nhiều.
Cô bé lanh miệng giới thiệu cha với ba nhà Nguyễn Ngưng.
Sau khi xong thì đàn ông kích động với ba : “Cảm ơn trông Tiểu Duyệt, con bé mới bốn tuổi, chỉ một .”
Nguyễn Thứ Phong : “Chỉ giúp đỡ trông chừng con bé ở thuyền mà thôi, Tiểu Duyệt cũng ngoan ngoãn, từng chạy lung tung.”
Người đàn ông vẫn kích động: “Tóm thật lòng cảm ơn.”
Thấy những khác lên đảo dù ít nhiều gì vẫn nơi để , nhưng chỉ ba nhà Nguyễn Ngưng là vẻ lạ nước lạ cái, đàn ông : “ gần đây chỗ cho thuê nhà, là đưa mấy xem ?”
“Chỗ cho thuê bên đó đều là bất động sản của căn cứ chúng , đắt thì đúng là đắt hơn bên ngoài một chút, nhưng đảm bảo an hơn nhiều.”
Nguyễn Ngưng lập tức tủm tỉm : “Được, cảm ơn nhiều.”
Người đàn ông đưa họ đến một căn phòng gần bến cảng, đó vài câu với bên trong, dẫn con gái rời khỏi đây.
Người phụ trách tiếp đón Nguyễn Ngưng chính là một gầy như cây sào, thật thì trông còn gầy hơn cả cây sào nữa, điều nụ khuôn mặt rạng rỡ.
Anh hì hì : “Chú, dì, em gái, là ngay đến thành phố Tây Hải nhỉ.”
“ là nhân viên môi giới nhà ở, ở chỗ đắt thì biệt thự, rẻ thì nhà tập thể, nhà nguyên căn nữa, cần gì đó.”
Nguyễn Ngưng thấy thái độ phục vụ của chuyên nghiệp, tò mò hỏi: “Trước cũng nghề môi giới ?”