Mạt Thế: Ta Dựa Vào Tủ Lạnh Sống Sót - Chương 269

Cập nhật lúc: 2026-02-27 17:26:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

“Đi nhờ cái gì mà nhờ? Chúng nghĩ cách cản nó , nếu đám đó dừng thì cướp luôn.”

Mọi đều là sinh tồn trong mạt thế, cần đạo lý.

Bởi vì đêm hôm tối tăm, khi chiếc xe đến gần thì Nguyễn Ngưng mới phát hiện bọn họ.

Đám quá rầm rộ, chỉ dàn hàng cao tốc, thẳng nếu đám Nguyễn Ngưng gan thì cứ đ.â.m thẳng .

tốc độ của loại xe thể đ.â.m c.h.ế.t , chỉ cần ép chiếc xe dừng là bọn họ thể giành lấy chiếc xe.

Nguyễn Ngưng cũng nhiều lời với họ, chỉ b.ắ.n một phát s.ú.n.g chỉ thiên, nhắm thẳng họng s.ú.n.g đầu bọn họ.

Đám lập tức giải tán.

Lúc Nguyễn Thứ Phong lái xe ngang qua thoáng qua bọn họ.

Nguyễn Ngưng cất khẩu s.ú.n.g trong, nhíu mày : “Như thế , thể để bọn họ phát hiện chúng mà chúng chẳng chuẩn .”

lấy một cái máy bay lái từ trong gian : “Nếu cho cái bay cao lẽ tạp âm sẽ quá lớn nhỉ?”

“Không , trời tối mù bay cao thể thấy đường ?”

“Thôi thì cứ thuận theo tự nhiên .”

Có máy bay lái mở đường, bọn họ thể xem thử mai phục .

Sau khi xe bốn ngày, đám di cư bắt đầu đông hơn.

Có lẽ những đều là dân sống lân cận đây, về phía bờ biển.

Đông như thì thể nào tiếp tục lái xe, Nguyễn Ngưng lấy bản đồ giấy ở trong gian : “Còn tầm ba trăm kilomet nữa.”

Châu Tố Lan nhẩm tính : “Vậy bộ cũng mất mười ngày đó nhỉ?”

Nguyễn Ngưng nhíu mày: “Hay là chúng xuống cao tốc , đường quê lẽ sẽ , thể lái xe tiếp .”

Nguyễn Thứ Phong: “Không , chừng đường quê hư hỏng hết cả .”

Nguyễn Ngưng: “Vậy đường tỉnh, cho dù bắt gặp thì xe của chúng sẽ chạy qua nhanh thôi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ta-dua-vao-tu-lanh-song-sot/chuong-269.html.]

Nguyễn Thứ Phong: “Được.”

Ba xem bản đồ khỏi cao tốc, chuyển sang đường tỉnh.

So với cao tốc, ít chịu đường tỉnh, dù thì đường tỉnh sẽ vòng xa.

đường tỉnh một cái lợi chính là xung quanh nhà cửa, thể dễ dàng tìm một chỗ che nắng.

Mà càng về hướng Nam, dân địa phương càng ít, thậm chí là một bóng , hoang tàn vắng vẻ.

Chỗ họ mưa to quá nghiêm trọng, cho dù trận mưa tàn phá thì trong giai đoạn cực lạnh cũng sẽ chạy nạn về phía Nam, bây giờ cơ bản là trốn xong hết .

Lốp xe của chiếc Ngũ Linh Hồng Quang mòn dẹt, đến xe cũng đổi ba chiếc .

Cứ tiếp tục thêm ba ngày như nữa họ sẽ đến thành phố Tây Hải, nhưng đường tỉnh ở đây đào bới hư hỏng nặng.

Đây là do bàn tay con .

Bước xuống khỏi xe, Nguyễn Ngưng cất xe gian: “Nhìn tình hình vẻ như đến địa bàn của thế lực nào đó .”

Ba chỉ thể vòng lên cao tốc, họ sử dụng kính viễn vọng đêm thấy cảnh tượng khiến ai nấy đều chấn động.

Trên đường cao tốc, đám đông ăn mặc rách rưới đang tụ tập đông đúc.

Ước chừng là hơn mười ngàn .

Những trèo đèo lội suối, trăm cay ngàn đắng tìm đến nguồn nước, nhưng cản ở nơi .

Mà cách đó một chút, lập trạm kiểm soát.

Ba cầm kính viễn vọng, đầu , Nguyễn Thứ Phong : “Chúng hỏi thăm thử xem .”

Nguyễn Ngưng và cha tiếp tục về phía , chen bên trong đám đông.

Mà phía mặt cách đấy một mét, Nguyễn Thứ Phong phát hiện nhiều yên tại chỗ, thậm chí còn dựng lều ở ven đường.

Ông ngẫm nghĩ đến hỏi thăm một đàn ông tuổi trung niên đang đất: “Anh , ở đây chuyện gì thế, đông tụ tập quá ?”

Người nọ để ý tới ông.

 

 

Loading...