Mạt Thế: Ta Dựa Vào Tủ Lạnh Sống Sót - Chương 262

Cập nhật lúc: 2026-02-27 17:26:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Mà lúc , ánh mắt của tất cả đều tập trung hướng đội viễn chinh rời , ai để ý đến một đàn ông bộ râu xồm xoàm dậy, lặng lẽ theo đoàn.

Tiếp theo, buổi tối Nguyễn Ngưng sẽ ngoài tìm Sở Định Phong nếu cô rảnh.

Hiện tại cô tích lũy một ít may mắn, khả năng lập tức trở về nhà, nếu chạm trán với Sở Định Phong thì cô cũng sẽ gặp nguy hiểm.

bắt đầu tìm từ .

Nghĩ đến Châu Tiểu Nhiễm từng gặp Sở Định Phong ở chợ nhỏ, Nguyễn Ngưng quyết định đến đó thử vận may.

Trong thời kỳ cực lạnh, khu chợ nhỏ đóng cửa gần bốn tháng, ban đầu Nguyễn Ngưng còn tưởng nó quá nổi tiếng, ngờ khi tới mới bản sai.

Khu chợ nhỏ những xuống dốc mà còn tấp nập qua .

Nhiệt độ về đêm bốn mươi lăm độ, ai tầng bảy đông đúc nên chợ nhỏ chuyển mặt đường rộng rãi hơn nhiều.

Sợ đất phỏng m.ô.n.g, các tiểu thương trong chợ đều mang theo một chiếc ghế dài nhỏ, dùng các vật dụng khác để quạt để quạt cho .

Người chợ cũng mang theo những chiếc quạt tự chế, so với thời kỳ cực lạnh, điểm khác biệt lớn nhất là môi nào cũng nứt nẻ, đặc biệt là phần lớn nam giới đều để đầu trọc.

Cũng phụ nữ để đầu trọc, cho dù để tóc thì cũng cắt ngắn.

Nguyễn Ngưng bước chậm đường cái, nơi quá nhiều , cô tìm một lúc cũng thấy Lý Vận Sơn .

Cũng tung tích của Sở Định Phong.

Nguyễn Ngưng đang định tùy tiện dạo vài vòng, đột nhiên phía vỗ nhẹ vai.

Nguyễn Ngưng theo bản năng đầu , thấy Châu Tiểu Nhiễm đang mỉm .

Lần gặp mặt là ở thời kỳ cực lạnh, bây giờ bước thời kỳ cực nóng, Châu Tiểu Nhiễm cởi trang phục chim cánh cụt , cắt tóc ngắn như đàn ông.

dễ thương là một lợi thế, khuôn mặt vẫn xinh, nhất là đôi mắt to trông càng to hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ta-dua-vao-tu-lanh-song-sot/chuong-262.html.]

Nguyễn Ngưng : “Tiểu Nhiễm, chúng gặp mặt.”

Châu Tiểu Nhiễm cũng vui: “Cậu tới mua nước hả? Bây giờ đều tới mua nước nhưng dễ mua.”

Nguyễn Ngưng : “Tớ chỉ đến thử vận may thôi.”

Châu Tiểu Nhiễm kéo cô một bên, : “Các đang đào giếng hả? Ông chủ của tớ tốn nhiều công sức để đào giếng, nhưng cũng chỉ đủ cho bọ tớ uống, ông cũng dám lấy bán.”

Nguyễn Ngưng : “Còn tiết kiệm một ít đúng ?”

Châu Tiểu Nhiễm đột nhiên cảm thấy hổ, nghĩ: “ , nhưng như đấy, ai chúng thể sống sót trong thời tiết .”

“Nghe trong doanh trại Nguyệt Sơn còn tích trữ băng tầng hầm, kết quả là cũng dùng nhưng để nó tan thành nước cũng đáng.”

Nguyễn Ngưng : “Các trữ băng ? Tớ nghĩ chị chắc chắn sẽ trữ băng.”

Châu Tiểu Nhiễm trợn mắt: “Cậu đúng là tri kỷ của chị tớ. cũng giấu gì , trời nắng quá nên chúng tan thành nước hết .”

Nguyễn Ngưng chỉ gì.

Châu Tiểu Nhiễm : “Ông chủ của bọn tớ , bây giờ nhiệt độ ban ngày lên tới hơn năm mươi độ, chừng sẽ giống với đây, thời kỳ cực nóng sẽ kéo dài hơn nửa năm.”

“Ông dự định trữ một ít nước đưa bọn tớ bãi biển để bọn tớ lo lắng về việc hết nước.”

chị tớ đáng tin, chị luôn cảm thấy biển sẽ những nguy hiểm khác, nên nhất vẫn nên ở đây.”

Nguyễn Ngưng: “Chị của đúng đấy, ai thói đời sẽ thế nào?”

“Ừ.” Châu Tiểu Nhiễm thở dài, giơ tay chỉ một gian hàng lớn: “Đây là nơi bọn tớ bán hàng, nếu hứng thú thì thể đến xem thử.”

Nguyễn Ngưng cũng việc gì: “Được, dù tớ cũng tới đây để thử vận may mà.”

Châu Tiểu Nhiễm dẫn cô đến quầy hàng, ba thanh niên canh quầy hàng, họ đang cầm hộp bìa cứng quạt cho , thấy Châu Tiểu Nhiễm bọn họ liền ngoan ngoãn gọi: “Chị Tiểu Châu.”

 

 

Loading...