Mạt Thế: Ta Dựa Vào Tủ Lạnh Sống Sót - Chương 257

Cập nhật lúc: 2026-02-27 17:26:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Mặc dù cha sử dụng nhiều nhưng trong gian vẫn còn một ngàn ba trăm ký thịt, đây thực sự là một núi thịt lớn.

Toàn bộ gạo đó nấu chính, cộng thêm mỗi ngày thể sản sinh mười hai hộp cơm nên núi cơm cũng thấp.

Mỗi ngày trong gian thể sản sinh thêm mười ký gạo, bây giờ tích góp một ngàn một trăm ký.

Núi đồ ăn chín còn hoành tráng hơn.

Còn nhiều trái cây và nhiều nước khoáng.

Mấu chốt là đạn, đạn lên tới hơn trăm ngàn viên !

Hơn trăm ngàn viên đạn đó.

Đối mặt với nỗi phiền não hạnh phúc , Nguyễn Ngưng bắt đầu di chuyển đồ vật xung quanh, nhét chúng chỗ chỗ , cuối cùng sắp xếp hai ngàn một trăm ba mươi hai mét khối.

Tuy lớn nhưng cũng thể chứa ít đồ.

Hì hì.

Buổi tối, đợi máy lạnh ở phòng bên cạnh lắp xong, Nguyễn Ngưng lấy chiếc RV ngoài, đó đưa một linh kiện sửa chữa cho Nguyễn Thứ Phong.

Lúc nhiệt độ xấp xỉ bốn mươi mốt độ, Nguyễn Ngưng định đến trại tị nạn.

Cô vội vàng chuyển khỏi tầng mười tám, mặc dù nhờ Văn Mai cho Trình Quý Lịch nhưng cho cô địa chỉ cụ thể nên đành tự một chuyến.

Với thời tiết nóng đến một mươi mốt độ, việc ngoài hề dễ dàng.

Cũng may trời tối, núi , Nguyễn Ngưng chỉ cần lấy chiếc xe còn nguyên vẹn duy nhất , trong máy lạnh lái xe xuống núi.

Sau khi đến chân núi, cô chuyển sang đạp xe.

Hiện tại thời tiết ban ngày quá nóng, bốn sở chỉ huy lớn thông báo chung yêu cầu đổi lịch trình, di chuyển ban đêm và ngủ ban ngày.

Về phần ngủ thì tùy bản .

Nguyễn Ngưng tới sân vận động mới Trình Quý Lịch theo quân đến hầm trú ẩn.

Lúc cô chạy tới hầm trú ẩn, ở đây náo nhiệt, ai cũng toát mồ hôi, bận rộn với công việc của .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ta-dua-vao-tu-lanh-song-sot/chuong-257.html.]

Nguyễn Ngưng ngóng xung quanh, cuối cùng cũng tìm thấy nhóm nữ quân nhân trẻ tuổi, nhưng thấy Trình Quý Lịch .

...

Triệu Na Na ở đó, thấy Nguyễn Ngưng cô lập tức chạy qua.

Đầu tiên Nguyễn Ngưng chào hỏi cô vài câu đó tò mò hỏi: “Chị Quý Lịch của cô ?”

Triệu Na Na : “Thiếu tướng Tôn mới gọi chị .”

Nguyễn Ngưng lập tức nhíu mày, Tôn Vĩnh Siêu là kiểu chuyện tuyệt đối sẽ kiếm khác, tìm Trình Quý Lịch gì?

Lúc Triệu Na Na mới : “Chị Nguyễn Ngưng, dì Văn mấy chị chuyển nhà?”

Nguyễn Ngưng ừ một tiếng: “Thời tiết nóng bức, cần rúc giữ ấm, nhiều dọn về nhà, để tránh rắc rối, chúng chuyển .”

nhiều rời .” Triệu Na Na thở dài: “Bây giờ ước chừng trong trại tị nạn chỉ còn đến một nửa, hơn nữa gần như già yếu.”

Nguyễn Ngưng hỏi: “Triệu Tiểu Bảo ở đây quen ?”

Triệu Na Na bật : “Thằng bé vui vì ngày nào cũng thể thấy , ở đây còn nhiều bạn bè đồng trang lứa khác. Thật đây dì Văn chuyển tới đây sống nhưng dì đồng ý.”

Nguyễn Ngưng yên tâm hơn một chút, hạ giọng : “Còn nữa, Sở Định Phong trốn khỏi trại cải tạo lao động, gần đây cô chú ý an hơn.”

Vẻ mặt Triệu Na Na ngưng trọng: “ sẽ đề phòng .”

Lúc , Trình Quý Lịch trở .

Triệu Na Na gọi cô về đội ngũ.

Nguyễn Ngưng thấy cô hình như tâm sự nên kéo cô sang một bên: “Tôn Vĩnh Siêu tìm ?”

Trình Quý Lịch cúi đầu : “Anh tớ theo đội đến tỉnh Hắc Hải.”

Nguyễn Ngưng sửng sốt, vội vàng hỏi: “Cậu đồng ý ?”

Trình Quý Lịch ngẩng đầu, ánh mắt như thôi.

Nguyễn Ngưng hiểu suy nghĩ của cô : “Cậu đồng ý ? Cậu đường từ đây đến tỉnh Hắc Hải nguy hiểm đến mức nào ?”

Trình Quý Lịch mím môi: “Tớ .”

 

 

Loading...