Trước đây còn nghĩ vàng sẽ càng ngày càng giá, ngờ bây giờ chẳng thể dùng nó để đổi lấy cái gì.
Cho nên ông thiếu tự tin, bản giá cao quá .
Nguyễn Ngưng gật đầu: “Có thể.”
Ông lão vui vẻ mặt.
Hai tiền trao cháo múc, Nguyễn Ngưng cầm chiếc vòng vàng lên cân, một chiếc cất trong gian.
Chiếc vòng vàng đúng là nặng bốn mươi gram, cách khác tổng cộng là tám mươi gram vàng.
Tạm .
Sau khi ông lão rời , Nguyễn Ngưng lấy thêm hai cân bánh quy nén đặt xuống đất.
Người bán hàng bên cạnh thể tin : “Cô thật sự đổi bánh quy nén lấy vàng hả, cô điên ?”
Nguyễn Ngưng : “Nếu vàng, cũng thể đổi cho .”
Người nọ lầm bầm hai tiếng, thèm nữa.
Một lúc , đến hỏi giá, nhưng giá theo lẽ thường nên Nguyễn Ngưng cũng cuộc mua bán .
Hai mươi phút , khi tính toán đại khái giá cả, Nguyễn Ngưng đóng cửa quầy hàng, chuẩn rời .
Lúc , ông lão mới dùng chiếc vòng bằng vàng vội vã chạy tới, nhỏ giọng : “Cô bé, chúng vẫn đổi thêm bánh quy nén, cô còn ?”
Đương nhiên là Nguyễn Ngưng còn: “Ông đổi bao nhiêu, vẫn dùng vàng hả?”
Ông lão : “Chúng lên lầu thương lượng.”
Nguyễn Ngưng liếc ông một cái, gật đầu: “Được.”
Để tránh phục kích, Nguyễn Ngưng cẩn thận, ngờ khi cô đến tầng mười bốn, những mua ngay ngắn ở đó, hóa là hơn mười già xấp xỉ bằng tuổi .
Nguyễn Ngưng ngạc nhiên: “Mấy đổi bao nhiêu?”
Mấy ông lão ba chân bốn cẳng lấy bốn chiếc vòng bằng vàng, một chiếc nhẫn vàng và một cái vòng cổ bằng vàng , tổng cộng là một trăm mười lăm gram.
Nguyễn Ngưng đưa cho họ một con tròn trịa, đổi ba ký bánh quy nén.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ta-dua-vao-tu-lanh-song-sot/chuong-235.html.]
Lượng vàng cất trong gian biến thành hai trăm ba mươi gram.
Thật bây giờ vàng ích lắm, chỉ là Nguyễn Ngưng thấy vui nên mới thỏa mãn thói quen sưu tập của .
Nhóm cao tuổi bên đó cũng vui.
Giao dịch xong, Nguyễn Ngưng tò mò hỏi: “Mấy là của trại tị nạn hả?”
Bây giờ, ngoại trừ các trại tị nạn, khó thể thấy nhiều già đến .
Ông lão đầu tiên giao dịch với Nguyễn Ngưng thở dài : “Không, đây chúng sống chung trong một viện dưỡng lão, chúng may mắn nên còn sống, khi về thấy nhà .”
“Hiện tại bên phía trại tị nạn cũng hết chỗ nên chúng tìm một chỗ ở gần đây, bình thường đều hành động cùng , cũng coi như an .”
Nguyễn Ngưng gật đầu: “Vậy nhóm mấy nhớ để ý đến trại tị nạn, chuyển đến đó càng sớm càng .”
Ông lão liên tục.
Nguyễn Ngưng đang định rời thì chợt nhận điều gì đó .
Không gì ngạc nhiên khi mấy chục ông già cùng , lẽ họ thực sự nhưng vấn đề là dường như bọn họ từng đói.
Cái mới thể tưởng tượng nổi.
Trong tay bọn họ vẫn còn nhiều vàng, điều đó cho thấy đây họ từng đổi vật tư.
Nguyễn Ngưng tò mò, nhịn hỏi: “ thể hỏi một vấn đề , mấy thể trả lời cũng mà trả lời cũng .”
Ông lão : “Cô hỏi cái gì?”
Nguyễn Ngưng : “ ác ý, chỉ là tò mò lúc mấy ăn gì khi nhốt ở viện dưỡng lão.”
Mười mấy ông già, ông , ông.
Cuối cùng vẫn là ông lão đại diện trả lời: “Nếu cô đồng ý bán bánh quy nén cho chúng thì chúng cũng thể cho cô , lúc chúng tìm thấy một kho hàng, bên trong một ít thức ăn cho ch.ó.”
“Chúng ăn thức ăn cho ch.ó để sống qua ngày.”
“Sở dĩ hôm nay ngoài là vì thể chịu nổi nữa.”
Nhớ tới mùi vị của thức ăn cho ch.ó, vẻ mặt của ông lão đầy đau khổ.
Dù ông cũng ăn thức ăn cho ch.ó gần bảy tháng.