Mạt Thế: Ta Dựa Vào Tủ Lạnh Sống Sót - Chương 234

Cập nhật lúc: 2026-02-27 17:25:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Chu Tố Lan lập tức bắt một con gà .

Bởi vì thời gian trong gian trôi qua quá nhanh, hai con gà nhỏ biến thành một con gà trống lớn và một con gà mái lớn, Nguyễn Ngưng đặt tay lên bọn chúng, ngờ thể tạo hai con gà giống hệt .

Vậy còn chờ gì nữa?

Vịt, thỏ, lợn trong gian đều tăng gấp đôi.

“Có thử với Tiểu Hoàng và Tiểu Hoàng Hoàng ?” Chu Tố Lan hỏi.

Nguyễn Ngưng suy nghĩ một lát, nhà cô nuôi hai con ch.ó thú cưng, nhưng nếu nuôi thêm hai con nữa thì cứ cảm thấy là lạ: “Quên , hai con ch.ó ngoan.”

Chu Tố Lan gật đầu: “Còn các tấm pin mặt trời trong gian của thì , thể chép ?”

Hệ thống lập tức : “Chỉ cần là các vật phẩm đưa gian lưu trữ thì đều thể.”

Vì thế Nguyễn Ngưng lắc đầu: “Không .”

Vậy thì trong ngôi nhà nhiều thứ thể chép .

Nguyễn Ngưng thở dài, tiếc là vì bảo quản đồ của Trình Quý Lịch mà cô cất thứ trong gian, bao gồm cả s.ú.n.g trường và đạn, tiếc quá mất.

“Ta thể đến trại tị nạn sờ s.ú.n.g của Trình Quý Lịch, đó ngươi thể đưa cho hai khẩu s.ú.n.g ?” Nguyễn Ngưng hỏi hệ thống.

Hệ thống : “Không thể, cần vật phẩm thuộc quyền sở hữu của ký chủ.”

Hiện tại thời hạn sử dụng của thẻ nhân đôi còn hơn hai mươi mốt tiếng, Nguyễn Ngưng lãng phí nhiều thời gian như .

Xem hôm nay ngoài tìm vài thứ .

Trạm thứ nhất là chợ tự phát.

Khu chợ tự phát sôi động, quy mô mở rộng liên tục, đây những bán hàng buôn bán ở hành lang nhưng hiện tại trong phòng kín chỗ và chiếm tới hai tầng rưỡi.

Lâu Nguyễn Ngưng dạo nên cô quyết định lên lầu coi giá .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ta-dua-vao-tu-lanh-song-sot/chuong-234.html.]

Lần cô đến, tầng tám cũng , nhưng nhiều lắm, Nguyễn Ngưng phát hiện phần lớn đều ở cửa văn phòng, bên trong càng đông đúc hơn, kẽ hở.

Nguyễn Ngưng thấy bên trong bán cái gì, tò mò hỏi đàn ông bên cạnh: “Anh trai , ở đây bán đồ gì ngon , nhiều như ?”

Ông : “Cô ? Ở đây bán đồ ăn hết hạn sử dụng, cũng lấy , bên trong đủ loại đồ ăn vặt, còn hai gói thịt bò khô hết hạn.”

Vừa nhắc đến bò khô, ông liền nuốt nước miếng.

Nguyễn Ngưng ngốc đến mức hỏi tại nhiều vây xem đồ ăn hết hạn sử dụng như : “Hai gói thịt bò khô đó bán ?”

Ông gãi đầu: “Chưa , gần như chỉ đây cho đỡ thèm thôi, chứ mua nổi. đồ uống rẻ tiền hết hạn, là nước ngọt, lập tức bán hết sạch.”

Nguyễn Ngưng giả bộ ngạc nhiên, vài câu vô nghĩa với ông .

Sau đó tiếp tục trong.

Tầng tám bán nhiều thứ, Nguyễn thấy mặt một quầy bán quần áo cũ, ở đó hai đang chọn đồ.

Cô nghĩ một lát, học theo khác trải một tấm t.h.ả.m xuống đất, đó đốt lửa bên cạnh và đặt hai cân bánh quy nén xuống mặt .

Chẳng bao lâu một đàn ông hơn sáu mươi tuổi đây hỏi: “Cô bé, cô bán bánh quy nén hả?”

Nguyễn Ngưng : “Vâng, ông gì để đổi ?”

Ông lão móc một cái vòng tay bằng vàng: “Cô lấy cái ?”

Hiện tại nhiều chịu lấy đồ bằng vàng, dù cũng thể ăn.

Nguyễn Ngưng : “ lấy, nhưng giá cả cao, ông đổi thế nào?”

Ông lão : “Đây là món trang sức bằng vàng duy nhất của vợ , nó nặng bốn mươi gram, thể dùng nó để đổi một ký bánh quy nén ?”

Lúc chuyện ông chột .

Tuy cái vòng bằng vàng đáng tiền nhưng bây giờ cũng đáng ăn, ông hỏi bảy tám cửa hàng, nhưng cửa hàng nào vàng.

 

 

Loading...