“Có là huấn luyện dã ngoại , thấy đây thường đưa tin về các cuộc huấn luyện dã ngoại của bộ đội.”
“Đã là tình huống nào ? Còn huấn luyện dã ngoại, nhiều thêm một còn sống ?”
Trong lúc còn đang thảo luận sôi nổi, Trung tướng Lý lao khỏi sân vận động của trại tị nạn, thấy mặt nhiều và balo như , ông vô cùng vui vẻ.
Trung tướng Lý kích động nắm lấy tay của một chiến sĩ: “Mọi vất vả , nhiệm vụ thành .”
Trong những chào đón cũng Tôn Vĩnh Siêu, ôm c.h.ặ.t lấy chiến sĩ tên là Tô Minh.
“Cuối cùng cũng , bình an trở về là .”
Tô Minh đáp bằng nụ chất phác.
Nguyễn Ngưng ở một bên quan sát, vô cùng tò mò những ngoài gì.
Lúc , khi chuyện với các chiến sĩ xong, Trung tướng Lý sang đối mặt với dân gặp nạn: “Xin chào , tin đều ”.
“ sẽ lời vô ích nữa, phái nhiều chiến sĩ ngoài như là để lấy vật tư quan trọng cho chúng .”
“Trước đây, với tư cách là một đơn vị chiến đấu, chúng luôn đóng quân ở vùng núi cách đó một trăm kilomet, chúng lấy b.o.m về.”
“Lựu đạn.”
“Và s.ú.n.g cối!”
“Nhìn xem, đây là nòng s.ú.n.g máy hạng nặng.” Trung tướng Lý lôi một lính trẻ , yêu cầu cho xem: “Để thuận tiện cho việc vận chuyển, nó vẫn lắp ráp.”
“Với hành động , chúng tăng cường vũ lực đáng kể cho trại tị nạn.” Trung tướng Lý : “ một kẻ ý đồ đang trộn các nạn dân để thăm dò tin tức xung quanh, nên hôm nay sẽ cho luôn.”
“Lần , khi bốn sở chỉ huy lớn mở họp và nghiên cứu, chúng quyết định sẽ trao cho quân nhân quyền hạn thể b.ắ.n c.h.ế.t phần t.ử phản động bất cứ lúc nào.”
“Chỉ cần bọn chúng dám đến, sẽ cho bọn chúng nếm thử sức mạnh của lô v.ũ k.h.í .”
“Mặc dù thế giới hiện tại đang hỗn loạn nhưng chúng vẫn còn sống.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ta-dua-vao-tu-lanh-song-sot/chuong-225.html.]
Không một ai dám lên tiếng.
Nguyễn Ngưng cũng lúng túng, đây là s.ú.n.g máy hạng nặng đấy, thể b.ắ.n Sở Định Phong thành cái sàng ?
May là cô đối đầu với trại tị nạn.
Nói xong, Trung tướng Lý dẫn theo đoàn quân rời .
Bên cũng chỉ thảo luận một lát dần dần giải tán, dù s.ú.n.g ống cũng thể ăn cơm.
Bởi vì chậm chạp giải tán nên Nguyễn Ngưng nhân cơ hội quan sát từng một nhưng vẫn thấy bóng dáng Vu Lệ .
Không phiền hai em đoàn tụ, Nguyễn Ngưng lựa chọn về nhà.
Trên đường , cô nhíu mày suy nghĩ Vu Lệ .
Giả sử cô từng đến trại tị nạn, mà khi đó cô gặp mấy quân nhân trong tình huống như thì chỉ một nơi duy nhất cô thể đến.
Doanh trại Nguyệt Sơn.
Bình thường doanh trại Nguyệt Sơn sẽ mở cửa cho ngoài, nhưng chừng Vu Lệ lợi dụng việc là phụ nữ t.h.a.i hoặc là nhờ ai đó nhận cô .
Cô nên đến doanh trại Nguyệt Sơn tìm cô ?
Nguyễn Ngưng suy nghĩ một lát cuối cùng vẫn lựa chọn từ bỏ, thứ nhất thể Vu Lệ còn ở đó hoặc là đón .
Thứ hai, cô tiếp xúc với đám ở doanh trại Nguyệt Sơn, ít nhất là tạm thời vẫn .
Để tránh phiền phức, cô dặn Trình Quý Lịch và Tôn Vĩnh Siêu địa chỉ của cô cho Khương Tự Thủy .
là tiếc khi thể tìm thấy Sở Định Phong nhưng Sở Định Phong cũng tìm cô, hai ngang tài ngang sức, miễn cưỡng thể coi như đang hòa .
Nghĩ tới đây, Nguyễn Ngưng chợt phát hiện lạc đường.
Nguyễn Ngưng phát hiện bản nghĩ sai , cô cứ cho rằng chắc chắn Vu Lệ đưa xuống núi.
Trên thực tế, với cảnh ngày hôm đó, thể cô phát hiện.