Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là giá trị may mắn của Sở Định Phong tăng lên một cách b**n th**.
Hồi nãy cô cho Khương Phó Hải địa chỉ của khu biệt thự, chắc chắn ông sẽ phái tìm, nhưng hiện tại Sở Định Phong còn đang sốt rét giường.
Ha ha.
Một tin tức đổi hạt giống, còn đào sẵn hố cho Sở Định Phong, chắc chắn là lỗ.
Nguyễn Ngưng nở nụ xảo quyệt, cô ngẩng đầu đang định khỏi cửa lớn của doanh trại Nguyệt Sơn, ngờ đang ở đó.
Tuy Nguyễn Ngưng nhận nhưng về cơ bản cô cũng đoán phận của .
Người lẽ chính là bạn trai cũ của cô, luôn xuất hiện với hình tượng “Bên ngoài phóng khoáng” Lục Trạch.
Nói thật, Lục Trạch trông cũng khá trai, nhưng tại tác giả đắp nặn hình tượng cho , lẽ tác giả cho rằng trai cũng vô dụng.
Hoặc thể tác giả chỉ tát mặt mấy trai?
Dù thì Lục Trạch cao một mét tám mươi mốt, ngoại hình trai, thích mua túi xách cho bạn gái và tặng bao lì xì đỏ, ngoài việc chung tình thì ở các mặt khác cũng tệ, đặc biệt là thích tặng bao lì xì đỏ.
Một phong bì màu đỏ giá hai trăm nhân dân tệ, trong một thể đập một trăm cái.
Cho trải nghiệm cảm giác lấy tiền lấy tới mỏi tay.
Còn về tại chuyển khoản, lẽ đây chính là sở thích nhỏ của mấy cặp đôi ?
Trong khi Nguyễn Ngưng đang đ.á.n.h giá Lục Trạch thì Lục Trạch cũng đang quan sát cô.
Anh ngờ, cuối cùng vẫn để mặc cho bạn gái của lưu lạc đến mức , quần áo thì bẩn, mái tóc dài mềm mại cũng còn, tuy gầy lắm nhưng cả khuôn mặt dính tro bụi đen thui.
Thảm quá.
Lát nữa đưa cho cô một ít thịt khô.
Lục Trạch thở dài trong lòng, định chuyện, Nguyễn Ngưng ở đối diện mỉm : “Lục thiếu.”
Trong tiềm thức Lục Trạch nhận Nguyễn Ngưng đổi, tiếc là với thiết lập của một ấm ăn chơi trác táng, đầu óc của nhạy bén cho lắm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ta-dua-vao-tu-lanh-song-sot/chuong-212.html.]
Lục Trạch gật đầu, : “Cha gặp em, em theo .”
Nguyễn Ngưng giả bộ ngạc nhiên: “Tại cha gặp , chẳng lẽ ông đồng ý để con dâu của ông ?”
“Sao thể, em đang nghĩ gì ?” Lục Trạch trợn mắt: “Làm mà lý do ông gặp em chứ, ông còn bắt giữa trời đông giá rét đợi em đây .”
“ , em ở đây, hồi nãy em gì ?”
Nguyễn Ngưng : “ mới từ nhà Khương Tự Thủy .”
Lục Trạch ngạc nhiên: “Em quen con gái của Khương Phó Hải?”
Nguyễn Ngưng gật đầu.
“Hèn chi, gần đây ông lôi kéo quan hệ với Khương Phó Hải, lẽ là hỏi thăm em.” Lục Trạch : “Sao em quen Khương Tự Thủy?”
Nguyễn Ngưng: “Nói thì dài lắm.”
Cô dừng : “Dù đến lúc gặp cha cũng kể thêm nữa, là lát nữa cũng ở .”
Lục Trạch:...
Hai biệt thự nhà họ Lục, Nguyễn Ngưng phát hiện đồ trang trí bên trong đơn giản hơn nhà họ Khương một chút.
Lục Tân Hoa đang lò sưởi âm tường chờ hai bọn họ, thấy Nguyễn Ngưng, ông liền ngoài nhưng trong : “Qua đây Tiểu Nguyễn, nào, xuống chỗ .”
Nguyễn Ngưng thành thành thật thật xuống vị trí ông chỉ.
Lục Trạch qua giữa hai , cuối cùng xuống chiếc ghế sô pha gần đó.
Lục Tân Hoa còn kiêu ngạo hơn Khương Phó Hải nhiều, ông bày dáng vẻ trưởng bối: “Tiểu Nguyễn, cô còn hận vì đây bắt cô chia tay Lục Trạch ?”
Nguyễn Ngưng cúi đầu: “Là may mắn.”
Lục Tân Hoa: “Không hận thì , thấy hiện tại cô sống cũng tệ, còn cứu cô con gái duy nhất của Khương Phó Hải.”
Nguyễn Ngưng bộ quần áo bẩn thỉu : “Đây là ngoài ý , lúc ở bên ngoài nhặt ve chai vô tình thấy.”