Mạt Thế: Ta Dựa Vào Tủ Lạnh Sống Sót - Chương 21

Cập nhật lúc: 2026-02-27 17:20:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Bốn nhanh ch.óng đếm tiền xong, đó mở cửa xe tải bỏ .

Nguyễn Ngưng đó chờ một tiếng, thấy ai rình mới bắt bỏ hết tất cả dầu trong gian.

Sau khi về đến nhà, Nguyễn Ngưng rời khỏi nhóm WeChat và ngủ đến trời trăng mây gió.

Trong ba ngày tiếp theo, cô đến thăm các chợ đầu mối lớn và bổ sung hàng tồn kho, ngoài nhu yếu phẩm hàng ngày, cô còn bổ sung thêm cồn, bếp gas, bình gas, bình gas mini và những thứ thể mua qua internet.

Ngoài , Nguyễn Ngưng phát hiện quên tích vật dụng ngoài trong mùa đông nên nhanh ch.óng tìm một cửa hàng trượt tuyết ngoài trời và mua giày trượt, xe trượt tuyết và hai chiếc xe địa hình chạy tuyết.

Cũng phép thiếu dụng cụ bảo dưỡng xe, xích chống trượt cũng là thứ cần thiết.

Nguyễn Ngưng còn mua một thứ thiết thực đòi hỏi kỹ thuật công nghệ cao, thường gọi là "áo mưa ", dựa theo tiểu thuyết, loại vật liệu trong tận thế cung đủ cầu, Nguyễn Ngưng mua hai hộp lớn, kích cỡ nào cũng , thậm chí còn tri kỷ mua mỗi hộp một vị khác .

Còn đổ đầy một trăm bốn mươi tấn nước, công việc nhàm chán tẻ nhạt, Nguyễn Ngưng canh chừng vòi nước nên cô hứng nước tiểu thuyết gốc, thuận lợi xong cuốn tiểu thuyết dài gần một triệu chữ, đồng thời cũng nhân cơ hội tải xuống ít bộ phim điện ảnh, phim truyền hình dài tập, chương trình tạp kỹ và sách.

Có sự hỗ trợ của hệ thống, tốc độ mạng nhanh hơn nhiều.

Đã đến ngày nhận hàng cuối cùng và cũng là ngày thứ hai đếm ngược tận thế đến.

Ngày việc thỏa thuận với trai trong kho cũng kết thúc hôm nay, vì Nguyễn Ngưng vội vàng đến nhà kho lúc năm giờ, định để tan sớm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ta-dua-vao-tu-lanh-song-sot/chuong-21.html.]

Tận thế đến sẽ vất vả, dù hai cũng chút duyên phận, trai ngày nào cũng dọn dẹp nhà kho sạch sẽ ngăn nắp, Nguyễn Ngưng đặc biệt mang theo một bao gạo hai mươi ký, một thùng dầu ăn và một túi bột mì, là do phúc lợi của công ty dư nên ông chủ bảo cô mang qua.

Cậu bé trai vui, gãi đầu : "Đáng tiếc chỗ em ở thể nấu ăn, chị Nguyễn, là chị mang mấy thứ về ăn ."

Nguyễn Ngưng đưa cho hai trăm tệ tiền lương ngày hôm nay: "Ông chủ là cho thì cho , nếu lấy là tham ô ? Cậu ở đây?"

Cậu bé trai tủm tỉm: "Không , em là sinh viên trường thể d.ụ.c bên cạnh."

A hiểu , ngờ là sinh viên Đại học Thể thao, hèn chi cả là cơ bắp.

Nguyễn Ngưng trêu một chút: "Không tệ, là sinh viên ngành thể thao đấy, nghỉ hè nên mới thêm ? Không về nhà ?"

Cậu bé trai giải thích: "Sinh viên thể d.ụ.c cần tiêu nhiều tiền, mỗi khi nghỉ hè em đều ở thêm, đến Tết mới về."

Nguyễn Ngưng âm thầm lắc đầu, đây nghỉ hè về thì nhưng khi tận thế đến về nhà chính là vĩnh biệt.

Nguyễn Ngưng tò mò hỏi: "Nhà của xa ?"

Chàng trai trai : "Vâng, xa, ở vùng núi tỉnh Tứ Xuyên, bố em đều là nông dân, họ ký hợp đồng nhận một diện tích đất lớn để trồng ớt."

Nhóm dịch: Nhà YooAhin

 

 

Loading...