Nguyễn Ngưng cũng hỏi nhiều, chỉ về nhà cùng Nguyễn Thứ Phong.
Hai bắt đầu c** q**n áo , Nguyễn Thứ Phong tò mò hỏi: “Con gái, con xem đồng ý ?”
Làm Nguyễn Ngưng .
Nguyễn Thứ Phong thở dài: “Cha đoán sẽ đồng ý.”
“Tại ?” Chuyện Nguyễn Ngưng tò mò: “Cha cảm thấy Trình Quý Khoan là một ý thức trách nhiệm quốc gia hả?”
Nguyễn Thứ Phong : “Không hẳn là thế, cùng lắm cũng chỉ cảm giác vinh dự thôi, sù cũng lấy bằng khen của lãnh đạo quốc gia, nhưng như thế vẫn đủ.”
Nguyễn Ngưng tò mò : “Vậy thì vì cái gì?”
Nguyễn Thứ Phong nặng nề : “Bởi vì chỉ khi , mới yên tâm về Trình Quý Lịch.”
“Mấy ngày , Trình Quý Lịch vẫn luôn theo chúng ngoài, một cô gái như con bé chịu cái lạnh?”
Nguyễn Thứ Phong liếc mắt con gái một cái: “Nếu cứ như thế thì tương lai lỡ bệnh ?”
Nguyễn Ngưng ngây : “Sau chúng thể ngoài ít .”
Nguyễn Thứ Phong lắc đầu: “Dù cha cũng cảm thấy chắc chắn sẽ .”
Nguyễn Ngưng chuyện, bởi vì cô chắc chắn lắm.
Cô thể hiểu tính cách của Trình Quý Khoan.
Hôm , mới sáng sớm Nguyễn Ngưng dậy, ngẩn ngơ chiếc giường ấm áp.
Đột nhiên, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.
Thông qua mắt mèo, Nguyễn Ngưng thấy bên ngoài chính là Trình Quý Lịch.
Cả cô quấn thành một cái bánh chưng, hai tay đút trong túi quần, đang nhảy tới nhảy lui ngoài cửa để giữ ấm.
Nguyễn Ngưng vội vàng đội mũ, đeo khăn quàng cổ và bao tay mở cửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ta-dua-vao-tu-lanh-song-sot/chuong-193.html.]
Vừa thấy Nguyễn Ngưng, hai mắt Trình Quý Lịch như phát sáng: “Mới sáng sớm phiền , còn đang ngủ hả?”
Đóng cửa , Nguyễn Ngưng lắc đầu: “Sao qua đây sớm ?”
Trình Quý Lịch mỉm .
Nguyễn Ngưng lập tức phát hiện mái tóc dài đằng nón của cô còn, trái tim cô đập nhanh hơn một nhịp, thốt lên: “Hai quyết định sẽ đến trại tị nạn ?”
Trình Quý Lịch : “ , hôm qua tớ và tớ thương lượng với , bảo để tớ theo bác sĩ Châu.”
Nguyễn Ngưng mím môi, tuy ngày hôm qua Nguyễn Thứ Phong năm bảy lượt nhấn mạnh sự lựa chọn của Trình Quý Khoan, Nguyễn Ngưng cũng chuẩn tâm lý nhưng khi tin cô vẫn cảm thấy khó chịu.
Trình Quý Lịch thấy cô vui, mặt cũng lộ vẻ buồn bã.
“Ngưng Ngưng, tớ luôn chăm sóc tớ, tớ cũng nỡ rời xa .”
Nói xong, hai mắt Trình Quý Lịch đỏ hoe: “Anh tớ khi trại tị nạn, tớ sẽ cần ngoài tìm củi để chống lạnh nữa.”
“Tớ sợ khổ, cũng tớ vì tớ mà mạo hiểm cả tính mạng, hơn nữa tớ ở trại tị nạn còn nộp thuế lương thực.”
Trình Quý Lịch cúi đầu: “ tớ là do một tay nuôi lớn, đây cha tớ quan tâm chúng tớ, cho nên...”
Nguyễn Ngưng vội vàng : “Tớ , theo là đúng.”
Trình Quý Lịch ngẩng đầu, nước mắt lưng tròng, môi nở nụ : “Tớ cuộc sống ở trại tị nạn như thế nào, tớ chị Linh Hạ nước và nhà vệ sinh ở đó bất tiện, nên tớ cắt tóc ngắn.”
“Như thế tớ cũng vì tớ mà xúc nhiều băng, còn dùng nhiều viên lọc nước để tớ thể gội đầu.”
Giọng của Trình Quý Lịch càng ngày càng nhỏ hơn, nhưng chẳng bao lâu cô mỉm : “Nói chung là Ngưng Ngưng, chúng tạm biệt .”
Hai mắt Nguyễn Ngưng đỏ hoe: “Cũng xa lắm, thời gian tớ sẽ tìm .”
Trình Quý Lịch ừ một tiếng.
Nguyễn Ngưng ôm cô gái mặt.
Khi cô mới đến thế giới , Trình Quý Lịch là bạn đầu tiên cô kết giao và cũng thể là bạn duy nhất của cô.
Có lẽ khi tận thế đến cô chính là kiểu chào đón nhất, xinh , hoạt bát, còn nhiệt tình, ngay cả miệng cũng ngọt.