Mạt Thế: Ta Dựa Vào Tủ Lạnh Sống Sót - Chương 190

Cập nhật lúc: 2026-02-27 17:24:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Ngô Đại Vĩ lớn: “Cô cứ hỏi , nếu thành công Ngô sẽ để cô chịu thiệt .”

Nguyễn Ngưng thành tiếng.

Cả hai “khơi thông” tình cảm thêm mười phút nữa thì Nguyễn Ngưng tạm biệt rời .

Thời kỳ cực lạnh kéo dài lâu, Nguyễn Ngưng cũng vội, dù tích lũy giá trị may mắn cũng chuyện một sớm một chiều.

Sau khi khu chung cư, Nguyễn Ngưng cởi giày trượt băng , lên lầu, ngờ lúc Văn Mai đột nhiên xuất hiện ở tầng 7, thần bí : “Trên lầu .”

Nguyễn Ngưng ngây : “Có ý gì?”

Văn Mai : “Hôm nay đột nhiên ba quân nhân cầm s.ú.n.g đến đây.”

Nguyễn Ngưng nhíu mày, hỏi: “Bọn họ là ai, bà ngóng ?”

“Không , gì dám hỏi chứ.” Văn Mai nhỏ: “ chỉ bọn họ chắc chắn lên tầng mười tám, bởi vì lầu bây giờ chỉ mỗi nhà cô và nhà họ Trình sống, mà bọn họ lên đó hai mươi phút vẫn xuống.”

Sắc mặt Nguyễn Ngưng lập tức trở nên nghiêm túc.

là bây giờ tầng hai hộ gia đình, nhưng hai em Trình Quý Khoan và Trình Quý Lịch ngoài c.h.ặ.t củi còn về, Nguyễn Thứ Phong cũng ở nhà.

Trong nhà chỉ còn mỗi Chu Tố Lan.

.” Nguyễn Ngưng lấy một ít bánh quy nén ở trong ba lô đưa cho Văn Mai: “Những chuyện khác để , lên lầu .”

Văn Mai cẩn thận liếc mắt quan sát cô: “Vậy cô nhớ chú ý an .”

Nguyễn Ngưng ừ một tiếng, vội vàng tầng mười tám.

Ba quân nhân ở cầu thang hành lang.

Cửa lối thoát hiểm vẫn đang khóa.

Nguyễn Ngưng dùng tay đập cửa lối thoát hiểm, một lúc , Chu Tố Lan , lớn tiếng : “Ngưng Ngưng, cuối cùng con cũng về .”

Nhân lúc Chu Tố Lan mở cửa, Nguyễn Ngưng hạ giọng hỏi: “Có chuyện gì thế, ai lên lầu ? Mẹ mở cửa gì.”

Chu Tố Lan : “Có, thiếu tướng Tôn tới.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ta-dua-vao-tu-lanh-song-sot/chuong-190.html.]

Nguyễn Ngưng sửng sốt, khẽ thở phào nhẹ nhõm: “Anh tới tìm con?”

“Không , tìm hàng xóm bên cạnh.”

Lúc , hai về tới cửa nhà, Chu Tố Lan to: “Thời tiết bên ngoài lạnh, con đừng ngoài nữa, con là con gái mà suốt ngày ngoài một nguy hiểm lắm.”

Nguyễn Ngưng ngoan ngoãn trả lời: “Con , .”

Bước cửa, bên trong ba lính đang .

Chu Tố Lan gian nên dọn dẹp sạch sẽ thứ trong phòng, chỉ để mấy đồ dùng bình thường trong nhà và cái bếp lò .

Ngoài còn cả một căn bếp chất đầy củi khô.

Nguyễn Ngưng sang thì thấy ngoài Tôn Vĩnh Siêu, còn một quân nhân khác cũng là quen, chính là đưa bánh quy nén cho cô.

Người còn thì cô , qua cũng chỉ mới hai mươi tuổi, gương mặt vẫn còn ngây ngô.

Nguyễn Ngưng mỉm : “Anh Tôn, đến đây, còn gọi là Thiếu tướng Tôn nữa.”

Tôn Vĩnh Siêu đang sưởi ấm bếp lò, mỉm : “Cô đừng trêu nữa, còn thăng chức, họ chỉ trêu thôi.”

Nguyễn Ngưng đến cạnh bếp lò.

Tôn Vĩnh Siêu giới thiệu: “Chắc cô từng gặp qua , bây giờ là cảnh vệ của , tên Tô Minh.”

“Còn đây là Trữ Hải, phụ trách đội tân binh.”

Nguyễn Ngưng với họ hai cái.

Có lẽ do Trữ Hải còn quá nhỏ nên lúc Nguyễn Ngưng hồi hộp, hổ.

Tôn Vĩnh Siêu giới thiệu xong, : “Đây là nhà của cô, cần chào hỏi cô chứ, mau .”

Nguyễn Ngưng cởi bao tay hai lớp của : “ khách sáo .”

Lúc , Chu Tố Lan tới đưa cho Nguyễn Ngưng một ly nước nóng, đó tiện thể xuống cạnh con gái.

Nguyễn Ngưng tò mò hỏi: “Hồi nãy nhà Tôn đến tìm hai em Trình Quý Khoan ?”

 

 

Loading...