Chu Tố Lan lắc đầu: “Mẹ đang chuyện nghiêm túc với con đó, con còn tâm trạng đùa giỡn?”
Nguyễn Ngưng hì hì.
Miệng thì mắng nhưng Chu Tố Lan hành động nhanh, thả Tiểu Hoàng và Tiểu Hoàng Hoàng ở trong gian , hai con ch.ó nhỏ thấy chủ nhân của thì vui mừng thôi, đầu tiên là cọ cọ Chu Tố Lan, đó chạy xung quanh đòi Nguyễn Ngưng cho ăn.
Nguyễn Ngưng : “Ngậm bát cơm của đến đây.”
Đương nhiên Tiểu Hoàng hiểu, nó tiếp tục dùng đầu của cọ ống quần của Nguyễn Ngưng.
Nguyễn Ngưng dở dở , dậy tới bát thức ăn của bọn chúng, đổ một ít thức ăn cho ch.ó .
Hai con ch.ó chắc đây sợ đói nên khi thấy thì luôn đòi ăn, chỉ khi no bụng mới cảm giác an .
Chúng nó còn giấu đồ ăn.
Chu Tố Lan trồng khoai tây và cây ăn quả đất trong gian, ngờ hai con ch.ó đào một mảnh đất lên lén nhét xương đó.
Bởi vì hỏng hạt giống nên hệ thống cũng ngầm đồng ý hành vi .
Ba ngày tiếp theo, Nguyễn Ngưng và Nguyễn Thứ Phong cùng lên núi c.h.ặ.t củi.
Cô mua một ít đồ cổ, nhưng loại chuyện thể quá vội vàng, nếu Ngô Đại Vĩ hét giá thì sẽ lời.
Mà Sở Định Phong cũng cảm thấy cuộc sống trôi qua khá thoải mái.
Hắn tìm thấy phụ nữ đang m.a.n.g t.h.a.i và đưa cô về khu biệt thự.
Từ lúc lấy bàn tay vàng, đây là đầu tiên ôm cô , tuy Vu Lệ xuất trong gia đình khá giả nhưng cô duyên dáng, xinh , đúng là mẫu mà thích.
Hơn nữa Sở Định Phong một câu , quý nhờ con.
Trong nhận thức của , từ xưa đến nay đều là như thế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ta-dua-vao-tu-lanh-song-sot/chuong-186.html.]
Một điểm nữa là Sở Định Phong cảm thấy gần đây Triệu Na Na lạnh nhạt với , cho nên đưa Vu Lệ về lúc sẽ k*ch th*ch Triệu Na Na, để cho cô tranh thủ tình cảm và tầm quan trọng của việc mang thai.
Về điểm , Sở Định Phong nghĩ nhiều.
Triệu Na Na chẳng quan tâm chuyện đưa phụ nữ về nhà, dựa theo tính cách của Sở Định Phong, cô lường cảnh tượng từ lâu.
Thay vì đố kỵ với phụ nữ , cô càng đồng cảm với Vu Lệ hơn.
Bây giờ Triệu Na Na còn là một cô gái ngây thơ gì như , cô sẽ ngốc đến mức coi Vu Lệ là đồng minh của , chỉ thông minh im lặng lời nào.
Sở Định Phong k*ch th*ch cô , cố ý : “Na Na, lấy quần áo của cô đây, quần áo bây giờ của chị em chẳng gì cả.”
Triệu Na Na ồ một tiếng, về phòng, lấy cái áo khoác sạch sẽ duy nhất và thêm một bộ quần áo khác của .
Sở Định Phong cầm nó lấy lòng Vu Lệ: “Cục cưng, lát nữa em bộ quần áo , đó theo hưởng thụ cuộc sống hạnh phúc trong biệt thự .”
Vu Lệ nở nụ quyến rũ với : “Cảm ơn chồng.”
Triệu Na Na chớp mắt.
Sở Định Phong còn : “Na Na, em đốt chút lửa ở trong phòng , để lát nữa chị em quần áo lạnh cóng.”
Triệu Na Na và theo.
Sau khi Vu Lệ phòng quần áo, Sở Định Phong lấy một con gà đông lạnh , giả vờ giả vịt : “Vu Lệ mang thai, cô lớn hơn em, em coi cô là chị.”
“Con gà là chuẩn riêng cho cô , em và Triệu Tiểu Bảo ăn, dù cũng thể tranh giành với phụ nữ thai.”
Triệu Na Na cúi đầu, lời nào.
Sở Định Phong tát cho cô nếm trái ngọt, : “Em xem bây giờ Vu Lệ sống thế nào, mấy ngày nay còn canh gà để uống, nếu em cũng thai, là một chồng đương nhiên cũng sẽ chăm sóc em.”
Triệu Na Na gì.
Sở Định Phong nhíu mày: “Em mang con gà.... Thôi, để tự , dù cũng là cho con ăn.”