Mạt Thế: Ta Dựa Vào Tủ Lạnh Sống Sót - Chương 182

Cập nhật lúc: 2026-02-27 17:24:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Chu Tố Lan dở dở , ôm con gái lòng an ủi.

Cơm nước xong xuôi, Nguyễn Ngưng tiếp tục công trình trữ băng vĩ đại của , liên tục đổ nước trong chậu.

Đột nhiên, bên ngoài lối thoát hiểm vang lên tiếng đập cửa.

từ ngoài ban công trong phòng khách, thấy Nguyễn Thứ Phong mặc áo đội nón xong chuẩn mở cửa, Nguyễn Ngưng đang ở ngoài ban công nên trang đầy đủ, vì thế cũng theo ông ngoài hành lang.

Ngoài trời tối đen như mực.

Lúc Nguyễn Thứ Phong quên mang theo nến nên s* s**ng một hồi mới mở cửa lối thoát hiểm.

Thấy bóng của Nguyễn Ngưng, Trình Quý Lịch ngạc nhiên : “Ngưng Ngưng, chú Nguyễn mở cửa , còn chạy đây gì?”

Nguyễn Ngưng : “Tớ lo lắng cho đó, hôm nay hai chứ?”

Trình Quý Lịch : “Có tớ ở đây, tớ thể chuyện gì chứ, chỉ là...”

“Phải nhỉ.” Trình Quý Lịch thật sự nhớ nổi tên: “Chỉ là cái tên Mạch gì gì , trúng tớ, tớ gia nhập đội bảo vệ.”

Nguyễn Ngưng Trình Quý Khoan với ánh mắt kinh ngạc: “Anh đồng ý ?”

Trong bóng đêm, Trình Quý Khoan : “ suy nghĩ thêm. Nếu gia nhập đội bảo vệ thì chuyển đến trại tị nạn, bây giờ trong tay với Quý Lịch khá nhiều vật tư, đến đó an .”

Nguyễn Ngưng: “ cũng nghĩ , thịt khô của còn nhiều, đến đó cũng ý kiến .”

Trình Quý Khoan ừ một tiếng: “Bên ngoài lạnh, gì để ngày mai .”

Nguyễn Ngưng gật đầu, theo Nguyễn Thứ Phong về nhà.

Sau khi đóng cửa , hai cùng cởi mũ và khăn quàng cổ , Nguyễn Thứ Phong lẩm bẩm: “Cha thấy Trình Quý Khoan tệ, tính tình chững chạc, nhưng cũng quá thận trọng.”

Nguyễn Ngưng gì: “Cha cũng là cha của , quan tâm chững chạc chững chạc gì?”

Nguyễn Thứ Phong : “Không ngày nào cha cũng kiếm củi chung với , cha và cũng coi là bạn chung hoạn nạn.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ta-dua-vao-tu-lanh-song-sot/chuong-182.html.]

Nguyễn Ngưng rõ tính cách của Nguyễn Thứ Phong, đừng là mỗi ngày ở chung một chỗ, cho dù chỉ cùng hút một điếu t.h.u.ố.c cũng thể trở thành em .

Nguyễn Thứ Phong đầu : “Con trữ băng nữa hả?”

Nguyễn Ngưng bỏ mũ xuống: “Thôi, hôm nay con mệt .”

Mệt cả tim nữa.

Cô còn chép bàn tay vàng, t.h.ả.m quá mất.

Ngày hôm , Nguyễn Ngưng vẫn c.h.ặ.t cây với nhóm Trình Quý Khoan.

Hôm qua, cô hẹn gặp Ngô Đại Vĩ, kết quả cô thất hẹn với ông , là một thương nhân thật thà tính, hôm nay Nguyễn Ngưng định hàn gắn mối quan hệ .

Tiện thể nghĩ cách tìm cách kiếm tiền cô mất ngày hôm qua.

Đến tầng lầu đ.á.n.h tám, ngờ Ngô Đại Vĩ chồm hổm canh cửa thật.

Thấy Nguyễn Ngưng, Ngô Đại Vĩ vội vàng chào đón.

Lần gặp mặt, ông vẫn mặc một chiếc áo khoác bông rách, còn hôm nay ông mặc hai chiếc áo khoác mà Nguyễn Ngưng bán cho ông , bên trong là một cái áo khoác len ấm áp và một cái áo khoác chống gió, trông thoải mái.

Hai một căn phòng nhỏ.

Ngô Đại Vĩ : “Cô gái , đúng là hưởng ké phúc của cô, quần áo bán ít tiền.”

“Không ngờ trong doanh trại Nguyệt Sơn còn nhiều giàu như .” Ngô Đại Vĩ : “Bây giờ công việc kinh doanh của đại ca chúng đang phát đạt.”

Nguyễn Ngưng tủm tỉm: “Vậy chúc mừng Ngô , hôm qua việc đột xuất nên thể tới, để Ngô đợi vô ích.”

Ngô Đại Vĩ xua tay: “Chuyện là gì, chỉ cô là một luôn giữ chữ tín nên hôm nay mới đợi cô ở đây.”

Nguyễn Ngưng : “Anh Ngô đúng là hiểu , mấy thứ giàu thích, Ngô thể một cách cụ thể hơn ?”

Ngô Đại Vĩ : “Bán những thứ bình thường ở chỗ bọn họ khó, tệ nhất là cơm tự sôi, socola nhập khẩu, thậm chí còn hầm băng.”

 

 

Loading...