Tôn Vĩnh Siêu lập tức mỉm : “ cô Nguyễn sẽ thất vọng, cô cái gì cứ việc , trong phạm vi quyền hạn của chắc chắn sẽ đối xử tệ với cô.”
Khi thăng chức thì sẽ khác, đều trong phạm vi quyền hạn.
Nguyễn Ngưng : “ cũng gì nhiều, hai ký rưỡi bánh quy nén là lỗ nặng , là năm mươi ký.”
Thật thì năm mươi ký cũng nhiều, nhưng với tình hình hiện tại, lẽ cũng đủ cho một nhà sống một năm.”
Tôn Vĩnh Siêu nhanh ch.óng trả lời: “Đây trong phạm vi quyền hạn của , cô cho tin tức , sẽ cô xin cấp .”
Nguyễn Ngưng tin : “Anh Tôn, cho thì còn thể tăng giá ? bảo đảm nó sẽ đáng giá từng xu, hơn nữa còn mới đưa chủ ý cho các nữa.”
“Được thôi.” Tôn Vĩnh Siêu do dự một chút: “Năm mươi ký thì năm mươi ký, nếu như lãnh đạo đồng ý, sẽ tự lấp cái hố .”
Nguyễn Ngưng thầm tặc lưỡi, thấp giọng : “Sự việc là như thế , bạn nhận một tin tức, bắt cóc con gái duy nhất của Khương Phó Hải.”
Tôn Vĩnh Siêu sửng sốt: “Khương Phó Hải?”
Nguyễn Ngưng : “Anh Tôn, đừng với là ông đấy nhé.”
Tôn Vĩnh Siêu lên lời: “Đương nhiên là , nhà giàu nhất ai chứ, ông ở doanh trại Nguyệt Sơn”
Nguyễn Ngưng gật đầu.
Tôn Vĩnh Siêu bắt đầu âm thầm tính toán.
Nguyễn Ngưng ở bên cạnh đổ thêm dầu lửa: “ đảm bảo tin tức là thật, bắt đầu từ hôm nay các thể phái đến bảo vệ nhà họ Khương, mặc dù bây giờ nhà giàu nhất còn như , nhưng thật sự rỉ một chút đồ gì đó thì cũng đủ cho các gắng gượng một thời gian.”
Tôn Vĩnh Siêu động lòng: “Thật sự hại con gái của ông ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ta-dua-vao-tu-lanh-song-sot/chuong-173.html.]
Nguyễn Ngưng đảm bảo: “ lừa ai cũng thể lừa .”
Suy cho cùng thì hai bọn họ đều là nhân vật phản diện và bia đỡ đạn, đương nhiên là cùng một phe.
Theo như mô tả của tiểu thuyết, Sở Định Phong sẽ dùng kế hùng cứu mỹ nhân Khương Tự Thủy, chỉ lấy đứa con gái duy nhất của nhà giàu nhất, còn tóm kho dự trữ của nhà trong tay, một lượng lớn vật tư.
Nguyễn Ngưng : “Anh Tôn, đây là một con cừu béo, các xây dựng doanh trại Nguyệt Sơn cũng hy vọng thể kiếm vật tư bọn họ ? Bình thường bọn họ hợp tác, nhưng thời điểm quan trọng vẫn trông cậy các .”
Tôn Vĩnh Siêu lập tức : “Con cừu béo gì chứ! Đó cũng là đối tượng chúng bảo vệ.”
Nguyễn Ngưng gật đầu liên tục.
Tôn Vĩnh Siêu càng nghĩ càng hưng phấn, trong mắt lóe lên: “Vậy , sẽ đưa một nửa của năm mươi ký bánh quy nén cho cô, xem như là thành ý hợp tác của .”
Nguyễn Ngưng lập tức vui sướng nịnh nọt: “Anh Tôn thật là thẳng thắn, hào phóng, chúng sẽ hợp tác nhiều hơn.”
Hai đ.á.n.h “thái cực” một lúc, Nguyễn Ngưng mới rời khỏi phòng việc của Tôn Vĩnh Siêu.
Cho dù hai mươi lăm ký bánh quy nén nặng, nhưng cũng may sức lực bây giờ của cô khỏe.
Năm ngày khi rời khỏi trại tị nạn, phía Nguyễn Ngưng nhận tin tức nào của hệ thống.
Tình tiết bây giờ giống như một con ngựa hoang, ai rốt cuộc Khương Tự Thủy sẽ bắt cóc lúc nào, nhưng Nguyễn Ngưng nhận tin tức, mấy ngày nay Sở Định Phong cứ luôn tìm cơ hội đến gần Khương Tự Thủy, suýt chút nữa còn bắt bởi vì tưởng rằng là tội phạm.
Bây giờ Sở Định Phong vẫn đang truy nã, hiện tại hoảng sợ.
May mắn là đang nhiệm vụ đó nhận , hơn nữa Khương Tự Thủy cũng giải thích là bạn của .
Bây giờ Sở Định Phong dám lang thang ở doanh trại Nguyệt Sơn nữa, mà ngoan ngoãn bỏ nơi khác.