Mạt Thế: Ta Dựa Vào Tủ Lạnh Sống Sót - Chương 171

Cập nhật lúc: 2026-02-27 17:24:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Mọi đến đau cả bụng, trong mắt của Vương Linh Hạ còn cả nước mắt, mỉm ôm lấy con trai trêu ghẹo: “Còn mau cảm ơn dì Nguyễn ?”

Tần Việt cảm thấy hít thở khó khăn: “Cảm ơn dì Nguyễn.”

Nguyễn Ngưng ha ha đưa tất cả sách bài tập cho Tần Việt, xoa đầu .

Đang chuyện, lúc bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa, một giọng nam vang lên: “Nguyễn Ngưng ở bên trong , đại tá của chúng họp xong , mời cô đến văn phòng việc của ngài .”

Hai mắt của Nguyễn Ngưng lập tức sáng lên, với bác sĩ Châu và những khác một tiếng, nhanh ch.óng mở cửa.

Người đến gọi cô chính là quân nhân gặp ở cửa lúc nãy, Nguyễn Ngưng lôi kéo quen, chỉ đến khu vực văn phòng của trại tị nạn.

So với bên ngoài, thì ở đây ngăn nắp gọn gàng hơn nhiều, bầu khí cũng càng thêm trang trọng và nghiêm túc, ai nấy đều hối hả.

Anh quân nhân đưa cô đến bên ngoài văn phòng, giơ tay lên gõ cửa.

Đợi bên trong vang lên tiếng mời , quân nhân với Nguyễn Ngưng: “Cô tự , mệnh lệnh nhận chính là đưa cô đến đây.”

Nguyễn Ngưng mỉm với : “Cảm ơn.”

Mở cửa , điều đầu tiên Nguyễn Ngưng cảm nhận chính là lạnh.

Không ngờ trong phòng đốt lửa, Nguyễn Ngưng bất ngờ về phía Tôn Vĩnh Siêu, thấy ăn mặc giống như một con gấu Bắc Cực, còn giống dáng vẻ ngang ngược như hồi đó nữa.

Càng cho Nguyễn Ngưng ngạc nhiên hơn là Nghiêm Nhược Tuyết cũng ở đây.

Hai đang tấm bản đồ, trông như là đang thảo luận về đường nào đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ta-dua-vao-tu-lanh-song-sot/chuong-171.html.]

Thấy Nguyễn Ngưng, Tôn Vĩnh Siêu lộ nụ : “cô Nguyễn, cuối cùng cô cũng đến tìm , trông chờ lâu .”

Nguyễn Ngưng cũng nở nụ tươi như khi gặp đối tác ăn, chào hỏi: “Anh Tôn, lâu gặp, bọn họ đều gọi là đại tá.”

“Đại tá gì chứ, bây giờ cũng đều là mây trôi, cũng chịu rét chịu đói như thường mà thôi.” Tôn Vĩnh Siêu bảo Nguyễn Ngưng xuống băng ghế duy nhất ở trong phòng, tự rót cho cô một tách nóng.

Nói là nóng, chứ thực cũng gần như là lạnh ngắt, Tôn Vĩnh Siêu thở dài : “Xin , thật cái mới chuẩn thôi, chỉ là giữ chút độ ấm nào.”

Nguyễn Ngưng lập tức : “ hiểu, hiểu.”

Tôn Vĩnh Diêu: “ ít khi ở văn phòng, trong cũng lửa, nhưng thấy cô ăn mặc khá dày, ở một lát chắc vấn đề gì chứ?”

Nguyễn Ngưng gật đầu.

Nghiêm Nhược Tuyết ở một bên lời nào.

Nguyễn Ngưng tấm bản đồ treo tường: “Hai mới thương lượng cái gì , trại tị nạn của chúng hoạt động gì mới ?”

Tôn Vĩnh Siêu sảng khoái : “Cũng là chuyện cơ mật gì, cô Nguyễn cô cũng thể giúp nghiên cứu một chút, chúng phái một tiểu đội đến tỉnh Hắc Hải, cô cảm thấy nên như thế nào?”

Nguyễn Ngưng sửng sốt: “Trong tình huống đến cao nguyên ?”

Tôn Vĩnh Siêu thở dài, là tiếng thở dài tận đáy lòng, là dáng vẻ giả vờ giống Nguyễn Ngưng.

Anh nặng nề : “Sau đợt rét đậm qua, chúng mất liên lạc với bộ phận chỉ huy của tỉnh Hắc Hải, bây giờ tình hình cụ thể của bọn họ, bên đó là hậu phương lớn của chúng , chúng bắt buộc nhanh ch.óng khôi phục các kênh liên lạc.”

Nguyễn Ngưng liếc Nghiêm Nhược Tuyết, suy nghĩ một chút : “ đường đến, thấy nạn dân ngoài tìm vật tư, theo lý mà thì bây giờ thiếu đồ ăn.”

“Bảo bọn họ ngoài, là bởi vì quân đội của chúng ở đây tổn thất nghiêm trọng, cách nào tổ chức công việc nào khác ngoài an ninh.”

 

 

Loading...