Hai gia đình Vưu Đại Phúc và Châu Lượng Lượng cũng chuyển khỏi tòa nhà.
Tuy nhiên Văn Mai lựa chọn ở , dường như quyết tâm theo Nguyễn Ngưng.
Nguyễn Ngưng vẫn giữ lời hứa ngày nào cũng đưa cho bà một gói bánh quy nén.
Bốn xuống đến tầng sáu, Nguyễn Ngưng chuẩn giày trượt băng.
Trình Quý Lịch vội vàng : “Đợi khỏi khu chung cư đổi, bên ngoài quá nhiều t.h.i t.h.ể, vốn trượt .”
Nguyễn Ngưng cất giày trượt băng , cụp mắt xuống.
Trình Quý Lịch an ủi : “Châu Lượng Lượng bên chuyển trại tị nạn xong xuôi, chính phủ sẽ nghĩ cách hỏa táng những t.h.i t.h.ể , cần lo lắng.”
Nguyễn Ngưng lắc đầu, sang : “Hôm nay chúng ?”
Trình Quý Khoan : “Vẫn đến tòa nhà văn phòng , bên trong chắc vẫn còn một ít bàn ghế, hơn nữa một cái chợ nhỏ, chúng xem thể đổi một ít đồ .”
Hai mắt Nguyễn Ngưng sáng lên.
Bốn cùng xuất phát, bởi vì công cụ sắc bén là giày trượt băng , đến mười phút đến đích.”
Chỉ là Trình Quý Lịch cóng hết cả , ngay cả lỗ tai cũng gần như ù .
Nguyễn Ngưng thấy cô đội mũ nhung, còn quàng thêm ba lớp khăn ấm, vì thế đưa tay lên xoa lỗ tai của cô .
Trình Quý Lịch tò mò : “Ngưng Ngưng, rốt cuộc tay của lạnh ấm, tớ cảm nhận ?”
Nguyễn Ngưng dở dở : “Chắc vẫn là ấm, nếu thì thể nổi mất.”
Trình Quý Lịch chớp mắt: “Ồ.”
Nguyễn Ngưng tòa nhà văn phòng mặt, ba mươi tầng, xây dựng đại lộ ở ngoại ô, chẳng trách vẫn vơ vét sạch sẽ.
Trình Quý Khoan : “Chợ nhỏ ở tầng tám, ngay hành lang.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ta-dua-vao-tu-lanh-song-sot/chuong-159.html.]
Nguyễn Ngưng gật đầu.
Nhóm bọn họ bên trong tòa nhà văn phòng, lúc đến tầng tám Trình Quý Khoan đến bên cạnh Nguyễn Ngưng, nhỏ giọng : “Có thấy kéo mảnh vải, bên cửa hàng Ngô Ký , chính ông bán bếp lò cho chúng .”
Nguyễn Ngưng nghiêng đầu , thấy một đàn ông gầy như sào tre tấm vải, qua bốn năm mươi tuổi, mặc một cái áo khoác bẩn thỉu, đang tìm kiếm mục tiêu giao dịch.
Trình Quý Khoan : “Chúng tìm đồ , đợi lát nữa xem.”
Nguyễn Ngưng ừ một tiếng.
Có nhiều đến trại tị nạn, nhưng cũng ít ở bên ngoài như họ, tòa nhà văn phòng hề vắng vẻ, tầng nào cũng đều vang lên tiếng cạch cạch cộp cộp.
Nguyễn Ngưng và Nguyễn Thứ Phong tìm hết bảy tám phòng ở tầng mười bảy, cuối cùng tìm một phòng còn hai cái ghế to.
Nét mặt Nguyễn Thứ Phong loé lên vui mừng, mau ch.óng lấy tuốc nơ vít để vặn c.h.ặ.t ốc vít.
Nguyễn Ngưng hạ giọng : “Cha, cha đợi ở đây một lát , nếu như chiếm đồ thì cha cứ đưa là , chúng thiếu ván gỗ.”
Nguyễn Thứ Phong hỏi: “Con ?”
Nguyễn Ngưng: “Con đến cửa hàng Ngô Ký xem thử, chừng thể thương lượng thành công một vụ ăn đó.”
Nguyễn Thứ Phong do dự một lát, nhưng nghĩ đến ba tháng đến con gái vẫn sống , cô còn mạnh mẽ hơn : “Vậy con cẩn thận một chút.”
Nguyễn Ngưng chầm chậm xuống lầu.
Nguyễn Ngưng giả vờ mua đồ bắt đầu loanh quanh hành lang dài.
Nói là chợ, nhưng thực nhiều , đại khái hai mươi tới bán đồ, mua đồ ít, chủ yếu là dạo xem.
Hơn nữa những đồ bán đều là những đồ chơi kỳ lạ.
Ví dụ như một nhà đang bán sạc dự phòng, chắc là tận thế cũng kinh doanh lĩnh vực , Nguyễn Ngưng qua đó tò mò hỏi: “Đại ca, bây giờ vẫn mua mấy thứ đồ ?”
Người đó đáp: “Có thì cũng , chính phủ đang nghĩ cách khôi phục nguồn cung cấp điện ?”
“Khôi phục nguồn cung cấp điện cũng vô ích, cái của chắc cũng hỏng ?”