Hơn nữa trong nhà cũng bếp lò, Nguyễn Ngưng suy nghĩ một chút mới : “ định đợi thêm hai ngày nữa mới ngoài, tình huống lầu thế nào ?”
Trình Quý Lịch rầu rĩ: “Bọn họ còn hai đứa bé, thì thể hơn chứ.”
“May là bọn họ đốt hết quần áo giống như những khác, bây giờ chị Linh Hạ mặc quần áo của bác sĩ Châu, nhưng hai thằng nhóc gì để mặc, chỉ thể chùm chăn bông kín mít.”
“Mới tờ mờ sáng Châu ngoài, bảo là đến trại tị nạn tìm bác sĩ Châu, sống thấy c.h.ế.t thấy xác, cũng bây giờ tình hình của thế nào .”
Nói xong, cô cụp mắt xuống, gì, nỗi buồn vương mi.
Từ Siêu bão Mặt Trời đến mưa to, Nguyễn Ngưng bao giờ thấy dáng vẻ của cô , cứ như thể cô đổi chỉ một đêm.
Lúc , Trình Quý Khoan : “Đêm qua còn cảm ơn cô, nếu cô gọi chúng dậy thì chừng cô cũng nhặt xác và Quý Lịch luôn .”
Nguyễn Ngưng lắc đầu: “Tối qua ngủ , may mắn thôi. Hai ngoài cẩn thận.”
Trình Quý Khoan: “Chúng sẽ chú ý, cô với cha cô mới đoàn tụ, chờ thu xếp thỏa tính .”
Nguyễn Ngưng ừ một tiếng.
Sau khi thấy hai mất, cô khóa cửa lối thoát hiểm , nhưng vẫn luôn cảm thấy ổ khóa còn trơn tru cho lắm.
Có lẽ nhiệt độ quá thấp, hai ổ khóa hỏng .
Vừa mới về nhà, Chu Tố Lan vội vàng hỏi: “Hai họ ngoài hả?”
Nguyễn Ngưng gật đầu: “Bọn họ ngoài tìm củi.”
Chu Tố Lan lập tức bái phục: “Tố chất tâm lý tệ, đến bây giờ còn chẳng thể bình tĩnh nổi. bây giờ ngoài nguy hiểm ?”
Nguyễn Ngưng : “Sớm muộn gì cũng quen với cái lạnh , thực khả năng thích ứng của con mạnh, hơn nữa khi vận động lẽ thể cơ thể ấm hơn một chút.”
Chu Tố Lan thở dài: “Con đúng, cũng nhanh ch.óng thích ứng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ta-dua-vao-tu-lanh-song-sot/chuong-154.html.]
Lúc , Nguyễn Thứ Phong nấu mì xong, đưa cho hai con mỗi một chén.
Ông còn hâm nóng thịt bò để ăn chung.
Nguyễn Ngưng ăn hỏi hệ thống: “Tình huống bên chỗ Sở Định Phong thế nào ? Sao lượng theo giảm xuống, lẽ c.h.ế.t cóng?”
Hệ thống : “ , khi trốn khỏi tòa nhà an , di chuyển khu biệt thự mà ngài từng tìm ?”
Nguyễn Ngưng gật đầu.
Sau khi Sở Định Phong trốn khỏi khu chung cư, dẫn theo cả nhà Triệu Đại Thụy chạy tới khu biệt thự.
Chỗ về hai nhóm ghé qua, nhưng phát hiện còn gì cả nên bọn họ chỉ thể mang theo một thứ trông vẻ giá trị .
Chỗ đó còn cách thành phố xa, cho nên chỉ vài đội ngũ đến nơi đó thôi.
Sở Định Phong định cư ở đây, sống trong biệt thự lớn, đồ ăn thức uống thiếu, cứ thế Sở Định Phong sống vui vẻ một thời gian.
chẳng bao lâu phát hiện chỗ tệ, khu biệt thự ai ở nên đương nhiên sẽ phụ nữ.
Không phụ nữ cũng nghĩa là bàn tay vàng, Sở Định Phong bắt đầu sốt ruột, sức “gieo giống” lên Triệu Na Na.
Sau một thời gian dài như , Triệu Na Na vẫn mang thai.
Sở Định Phong thoải mái, ngày nào cũng mắng Triệu Na Na sinh con đẻ cái, nghi ngờ cô xử nữ, bởi vì đó khác qua nên mới thể sinh con.
Đêm nào Triệu Na Na cũng lấy nước mắt rửa mặt.
Sở Định Phong tìm cách để ngoài, ngày nào cũng sớm về trễ, còn cắt xén lương thực của nhà bọn họ, khiến em trai của Triệu Na Na đói đến gầy gò, cả nhà họ Triệu âm thầm lau nước mắt.
Một ngày đó, Triệu Đại Thụy đột nhiên lên cơn sốt.
Căn bệnh chuyên gia nào đặt tên, đều gọi nó là virus ngày tận thế, mắc bệnh gọi là bệnh tận thế.