Mạt Thế: Ta Dựa Vào Tủ Lạnh Sống Sót - Chương 152

Cập nhật lúc: 2026-02-27 17:23:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Nếu biểu diễn bằng một đường thẳng thì đó sẽ là một đường thẳng rơi xuống vách núi.

Âm hai mươi độ.

Âm ba mươi độ.

Âm bốn mươi độ.

Chỉ trong vài giây nó giảm xuống con .

“Thật là b**n th**.” Nguyễn Ngưng líu lưỡi nên lời, cô đầu cha , phát hiện bọn họ đang dựa sát sưởi ấm cho .

Nguyễn Thứ Phong sợ run cả : “Lạnh thế mà nếu ngủ say chắc chắn sẽ c.h.ế.t cóng.”

Nguyễn Ngưng im lặng hai giây, nhanh ch.óng mặc áo khoác dày : “Cha , hai mở bếp sưởi lên .”

Chu Tố Lan ừ một tiếng, Nguyễn Ngưng lao khỏi nhà.

Trong hành lang còn lạnh hơn.

Cho dù mặc nhiều quần áo nhưng Nguyễn Ngưng vẫn run rẩy, cảm giác như thở của sắp đóng băng.

Cô chạy vội sang nhà kế bên, bởi vì dám để tay trực tiếp chạm tay cầm kim loại nên cô chỉ thể thụt tay trong tay áo mới gõ cửa.

“Trình Quý Lịch, Trình Quý Khoan.”

“Trình Quý Lịch! Mau dậy !”

mười giây, bên trong truyền đến giọng của Trình Quý Khoan: “ dậy !”

Nguyễn Ngưng lớn: “Anh mau gọi Trình Quý Lịch dậy , mặc thêm quần áo, uống nước nóng, xuống lầu.”

Trình Quý Khoan vội vàng trả lời: “Cô nhớ chú ý an .”

Nguyễn Ngưng lấy một đôi găng tay ấm áp ở trong gian , đeo , đó vội vàng mở ổ khóa, nhưng do lạnh quá mà ổ khóa mở .

Nguyễn Ngưng sốt ruột, dùng sức đá mạnh cửa: “Mọi , dậy !”

“Có !”

Vừa hét, cô nắm c.h.ặ.t ổ khóa.

Không qua bao lâu, dù chính Nguyễn Ngưng cũng , cuối cùng cô cũng mở ổ khóa, vội vàng chạy xuống lầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ta-dua-vao-tu-lanh-song-sot/chuong-152.html.]

Cũng may ban đêm Vưu Đại Phúc ngủ quá sâu, khi Nguyễn Ngưng xuống tới tỉnh .

Nhà cửa bừa bộn, hai đứa trẻ sợ hãi đến mức bật .

Tiếng ch.ói tai đến nỗi chỉ đ.á.n.h thức bộ tòa nhà mà ngay cả tòa nhà bên cạnh cũng thế.

Nguyễn Ngưng lên lầu, Chu Tố Lan đun xong nước gừng đường nâu: “Mau uống một bát , đưa cho nhà kế bên hai bát.”

Nguyễn Ngưng một tiếng, bếp lò uống nước ấm.

Không do ngoài trời quá lạnh mà khi uống ngụm đầu tiên cô hề cảm thấy nước ấm chút nào giống hệt như đang uống nước lạnh.

Đến khi uống tới ngụm thứ năm, cô mới cảm giác khoang miệng của dần ấm lên.

Nguyễn Ngưng sang nhiệt kế cồn, phát hiện nhiệt độ tăng lên trở , tới âm ba mươi chín độ.

Nhìn bếp lò ở trong nhà, Nguyễn Ngưng thở phào nhẹ nhõm.

Chu Tố Lan từ nhà bên cạnh về, cau mày : “Cái con nhóc , còn dán miếng dán giữ nhiệt mà chạy ngoài.”

Nguyễn Ngưng đặt bát canh lên bếp, ôm Chu Tố Lan : “Tự dưng con quên mất, đáng lẽ dán mới đúng.”

Chu Tố Lan lắc đầu, hai con dựa sát sưởi ấm bên bếp lửa.

Một lát , Nguyễn Ngưng lấy nhiệt kế cồn để hướng Đông của căn nhà phát hiện nhiệt độ vẫn là âm bốn mươi tám độ.

Chỗ thích hợp để ngủ, Nguyễn Ngưng suy nghĩ một chút, cất chiếc giường ở trong phòng trong gian, đó cất luôn sô pha và bàn ở ngoài phòng khách đặt giường trong phòng khách.

Chu Tố Lan khó hiểu hỏi: “Tối nay ngủ ở đây hả?”

Nguyễn Ngưng: “Dạ, sáng mai ngủ dậy con sẽ cất chúng phòng, đem sofa ngoài, tiện.”

Chu Tố Lan xung quanh, thấy biện pháp tệ: “Mẹ mở t.h.ả.m điện.”

Một đêm chuyện.

Sáng hôm , Nguyễn Ngưng mơ mơ màng màng tỉnh , thấy Nguyễn Thứ Phong đang thêm củi trong bếp lò.

về phía bức tường, thấy nhiệt kế cồn tăng lên một chút, đạt tới âm ba mươi hai độ.

Xem cái bếp lò mạnh, nó thể tăng nhiệt độ phòng giống như giường đất.

Thừa dịp tinh thần còn đang hăng hái, Nguyễn Ngưng khỏi chăn ấm, nhanh ch.óng mặc quần áo chống rét, quần chống đông và giày giữ ấm .

Bộ quần áo khá ấm áp, loại bán tâng bốc chất lượng của sản phẩm, chẳng trách thường các đội thám hiểm khoa học ở vùng địa cực sử dụng.

 

 

Loading...