Mạt Thế: Ta Dựa Vào Tủ Lạnh Sống Sót - Chương 150

Cập nhật lúc: 2026-02-27 17:23:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Trưởng thôn lộ vẻ mặt thất vọng: “Không , , thể đổi cái gì?”

Nguyễn Ngưng : “Thật đổi thức ăn vẫn thực tế hơn, tuy bây giờ ông thấy đường ích, nhưng lúc sốt cao, nó thể giúp cơ thể nhanh ch.óng phục hồi thể lực.”

“Nếu ông nghĩ thì nghĩ về mấy thập niên , lúc đó đường là một thứ ?”

Hai mắt trưởng thôn sáng lên: “Vậy chúng đổi đường.”

Nguyễn Ngưng : “Mấy nuôi dê ?”

Trưởng thôn : “Không, nhưng chúng nuôi bò, chỉ là chỉ nuôi mỗi một con nên bán.”

Nguyễn Ngưng cũng miễn cưỡng bọn họ: “Ngỗng thì ?”

Trưởng thôn: “Có ngỗng, còn một nhà nuôi hai con thỏ, nhưng chúng sắp c.h.ế.t .”

Hai mắt Nguyễn Ngưng sáng lên: “Ngỗng giá ngang bằng gà vịt, thỏ rẻ hơn một chút.”

“Còn về hai con heo của mấy , giá sẽ cao hơn một tí.”

“Thế , lấy bộ chỗ vật tư để đổi tất cả ngỗng và thỏ của mấy , còn ba mươi lăm ký đường, năm mươi ký muối, tám hộp t.h.u.ố.c chống viêm và một hộp t.h.u.ố.c hạ sốt.”

Trưởng thôn do dự: “Chuyện ...”

Nguyễn Ngưng : “Đường và muối đều là những thứ , tương lai sẽ quý, nếu vì ông chủ chúng mua động vật sống để giống thì ông lấy chúng nhanh như .”

Trưởng thôn c.ắ.n răng: “Thêm hai mươi lăm ký bánh quy nén nữa.”

Nguyễn Ngưng giả vờ vén tấm bạt che mưa trùm thuyền cao su lên : “Không còn nhiều bánh quy nén như , chỉ còn mười ký, nhưng còn bốn thùng mì ăn liền và bốn mươi túi nguyên liệu nấu lẩu bò.”

Hai mắt trưởng thôn như phát sáng: “Được.”

Nguyễn Ngưng thả vải che mưa xuống, dậy, với trưởng thôn: “ thấy mấy tổ chức cho dân làng tuần tra quanh thôn, buổi tối cũng tuần tra hả?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ta-dua-vao-tu-lanh-song-sot/chuong-150.html.]

Trưởng thôn tự hào: “Dĩ nhiên! Chúng đầu tiên tổ chức đội tuần tra, lúc của chính phủ tới, chính bọn họ cũng bảo chúng .”

Nguyễn Ngưng nhắc nhở: “Bây giờ trời lạnh, buổi tối tuần tra nên mặc nhiều một chút, dù chuyện gì cũng nhanh ch.óng báo cho bộ thôn dân .”

Trưởng thôn hiểu tại như nhưng vẫn gật đầu : “Buổi tối đúng là nên mặc nhiều một chút, tránh để lạnh sinh bệnh.”

Hai bên trao đổi vật tư xong, Nguyễn Ngưng và Chu Tố Lan, mỗi ôm một con heo xuống núi.

Đợi đến khi còn thấy đoàn ở đối diện, Nguyễn Ngưng mới hỏi hệ thống: “Có ai theo dõi bọn ?”

Hệ thống : “Không , bọn họ vui vẻ mang theo vật tư thôn .”

Cuối cùng Nguyễn Ngưng cũng thả lỏng, để Chu Tố Lan cất động vật trong gian trồng trọt.

Dựa theo giá cả khi tận thế, cuộc trao đổi Nguyễn Ngưng lời hơn một ít hoặc chí ít lỗ, trong đó bánh quy nén là đắt nhất.

Dựa theo vật giá tận thế, đường và muối thể sánh ngang với thịt heo, ăn thịt cùng lắm cũng chỉ cảm thấy khó chịu, nhưng muối sẽ thể nào sống nổi.

Chỉ là bây giờ mỗi ngày cô thể mới ba ký muối, ba ký đường đỏ, ngay cả t.h.u.ố.c chống viêm và t.h.u.ố.c hạ sốt cũng sẽ mới.

Dù cho tốn nhiều bánh quy nén hơn một chút thì chung vẫn là đôi bên cùng lợi.

Sau khi về đến nhà, Nguyễn Thứ Phong vội vàng mở cửa cho hai : “Sao ?”

Nguyễn Ngưng và Chu Tố Lan dùng cồn để khử khuẩn, đó Nguyễn Ngưng mới : “Đổi hai con gà mái, hai con gà trống, hai con heo con và hai con thỏ đực.”

“Sao đều là thỏ đực ?” Nguyễn Thứ Phong khó hiểu.

Nguyễn Ngưng : “Nhà đó nuôi thỏ để cho con của họ chơi, bây giờ với cái tình hình nửa sống nửa c.h.ế.t , may là nó sống ở nông thôn nên mới cỏ ăn, nếu sống ở thành phố chắc thịt từ lâu .”

Nguyễn Thứ Phong ồ một tiếng.

Nguyễn Ngưng và Chu Tố Lan phiên nấu nước nóng để tắm, đổi sang một bộ quần áo thoải mái hơn.

Nguyễn Thứ Phong cải tạo mạch điện xong, ông : “Chỉ là cái bếp lò phiền phức, nó ống xả khói, cha nghĩ nhất nên kéo dài nó qua cửa sổ.”

 

 

Loading...