Sau năm món chính, còn một phần trứng tôm hấp, một bắp cải hấp tỏi, một phần xúc xích và một bát thịt viên.
Nguyễn Ngưng tranh thủ thời gian xong hết việc, lúc là mười một giờ bốn mươi tám phút tối.
Dọn cơm xong, Nguyễn Ngưng đặt một chai rượu Mao Đài lên bàn, lẳng lặng đợi ghế.
Hệ thống : “Đếm ngược mười giây.”
Nguyễn Ngưng vội vàng dậy.
“Ba giây.”
“Đã mở truyền tống, truyền tống xong.”
Hai mắt Nguyễn Ngưng mở lớn, cô thấy hai đột nhiên từ trong trung hiện mặt cô, họ vẫn còn đang mặc áo ngủ, ánh mắt mơ màng.
Chỉ trong vài giây, Chu Tố Lan phát hiện Nguyễn Ngưng đang mặt , bà tin : “Ngưng Ngưng?”
Nguyễn Ngưng chớp mắt vài cái, nước mắt chảy : “Mẹ.”
Mặc dù cô bé mặt chỉ giống bảy mươi phần trăm và bằng Nguyễn Ngưng nhà bà nhưng Chu Tố Lan vẫn nhận cô.
Nước mắt bà chợt trào , bà ôm lấy con gái: “Con bỏ ? Cái đồ vô lương tâm nhà con, con bỏ cha ở , con cha lo lắng cho con thế nào ?”
Nguyễn Ngưng ôm lấy .
Không hai bao lâu, Nguyễn Thứ Phong ở bên cạnh cũng lau nước mắt, ôm hai họ lòng.
Khoảng hai mươi phút , cả nhà họ mới bình tĩnh .
Chu Tố Lan hỏi: “Cuối cùng chuyện là thế nào, chỗ là chỗ nào? Ba tháng qua con ?”
Nguyễn Ngưng : “Mẹ, con giải thích .”
Chu Tố Lan gật đầu.
Nguyễn Ngưng lấy tiểu thuyết gốc , hỏi: “Hai thể thấy cái ?”
Nguyễn Thứ Phong chỉ thấy tay Nguyễn Ngưng bỗng nhiên xuất hiện một màn hình, nắp lưng, bộ màn hình đều trong suốt.
Cái chỉ thể thấy trong các bộ phim khoa học viễn tưởng, Nguyễn Thứ Phong ngạc nhiên : “Thấy , nhưng đây là cái gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ta-dua-vao-tu-lanh-song-sot/chuong-142.html.]
Nguyễn Ngưng : “Đây là thế giới chúng đang sống.”
Cô dành nhiều thời gian để giải thích cho hai ý nghĩa của việc xuyên một cuốn tiểu thuyết cũng như cuốn tiểu thuyết tạo nên một thế giới nguy hiểm như thế nào.
Chu Tố Lan tin nổi: “Sao con xuyên trong sách, đây thật sự là thế giới trong sách ?”
Nguyễn Ngưng gật đầu.
Nguyễn Thứ Phong hỏi: “Chúng còn về ?”
Nguyễn Ngưng lắc đầu : “Có lẽ là .”
Hai đều im lặng, qua một lúc Chu Tố Lan mới : “Không về thì thôi, chỉ cần một nhà chúng thể đoàn tụ, dù ở chỗ nào cũng .”
Nguyễn Ngưng : “Cha, , thế giới thật sự nguy hiểm, đối mặt với đủ loại thiên tai.”
“Bây giờ trời tối, rõ, ngày mai hai sẽ thấy nước ngập đến tầng sáu.”
“Hơn nữa hai giờ sáng ngày mai, một luồng khí lạnh sẽ ập tới nhiệt độ hạ xuống, đóng băng cả thế giới.”
Chu Tô Lan bối rối.
Nguyễn Thứ Phong cũng bối rối, suy nghĩ một chút : “Dù thế nào thì cả nhà chúng cũng đoàn tụ.”
Nguyễn Ngưng thấy cha tuyệt vọng, nên cô : “Tuy rằng thế giới nguy hiểm, nhưng con bàn tay vàng.”
Chu Tố Lan tò mò hỏi: “Bàn tay vàng là cái gì?”
Nguyễn Ngưng giải thích: “Cha thể hiểu bàn tay vàng là một loại siêu năng lực.”
Cô xòe tay lấy một hộp sầu riêng ở trong gian , đặt lòng bàn tay: “Con một gian dùng để dự trữ đồ vật, gian lớn, thời gian ở trong đó ngưng đọng nên đồ vật để trong gian sẽ hư, cũng hết hạn sử dụng.”
“Cha đừng lo, con chuẩn nhiều đồ ăn, hơn nữa còn thể mới nhiều .”
Cái thật sự khó giải thích, Nguyễn Ngưng dự định sẽ từng chút từng chút một.
Không ngờ Chu Tố Lan bên cạnh cô lẩm bẩm: “Thì siêu năng lực gọi là bàn tay vàng?”
Hai mắt bà đột nhiên sáng lên: “Nếu thế cũng bàn tay vàng!”
Nguyễn Ngưng ngạc nhiên: “Bàn tay vàng gì?”
Chu Tố Lan : “Mẹ cũng gian, nhưng gian của lớn giống như con, hơn nữa bên trong là đất đen thôi.”