Mạt Thế: Ta Dựa Vào Tủ Lạnh Sống Sót - Chương 121

Cập nhật lúc: 2026-02-27 17:23:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Nguyễn Ngưng nhất định cùng , chỉ đành : “Được thôi.”

Sau khi đến tầng sáu, hai cùng lên thuyền cao su, Nghiêm Nhược Tuyết cầm lấy mái chèo, phụ trách chèo thuyền.

Kế hoạch ngoài lấy nước của Nguyễn Ngưng hết hy vọng , cô ở mạn thuyền buồn thúi ruột.

Bỗng Nghiêm Nhược Tuyết : “Cô dự định để tìm vật tư?”

Nguyễn Ngưng : “Đâu cũng , khác , thì đó.”

Nghiêm Nhược Tuyết : “Vậy chúng đến siêu thị , còn thể kiếm chút đồ ăn.”

Nguyễn Ngưng chẳng ừ hử gì cả: “Sĩ quan, chắc hẳn mấy cô cũng ở trong tổ chức cứu hộ ?”

Nghiêm Nhược Tuyết : “Bây giờ tất cả thuyền của tỉnh Hắc Hải đểu sử dụng để cung cấp vật tư, thể lấy bao nhiêu thì lấy bấy nhiêu. Tình hình hiện tại cấp bách, tất cả các kho đều ngập, mà phía chính phủ cũng còn vật tư dự trữ.”

Nguyễn Ngưng “ờ” lên một tiếng: “Vậy kỹ năng bơi của cô , bên trong siêu thị, chuyện đùa .”

Nghiêm Nhược Tuyết Nguyễn Ngưng một cái: “Cô thì ?”

Nguyễn Ngưng bắt đầu khoe khoang: “Cũng thường thôi, thường xuyên chi tiền để lặn. thấy sĩ quan giống như kỹ năng bơi , chắc đây cũng là đầu tiên cô chèo thuyền đúng .”

Nghiêm Nhược Tuyết ngẩn .

Nguyễn Ngưng bật : “Tư thế của cô đúng, tốn quá nhiều sức tác dụng, là để chèo cho.”

Nghiêm Nhược Tuyết im lặng một lúc, cuối cùng vẫn đưa mái chèo cho Nguyễn Ngưng: “Vậy cô chèo , sẽ học.”

Nguyễn Ngưng “ừ” một tiếng, chèo thuyền dạy Nghiêm Nhược Tuyết chút kỹ xảo.

Nghiêm Nhược Tuyết xong thì gật gù, đó : “ thấy con cô cũng , cũng còn nhỏ tuổi, thế tại trong khu của các cô đều sợ cô đến ?”

Nguyễn Ngưng mỉm với cô , đưa mái chèo trong tay cho cô : “Đôi lúc hẳn là sợ con của , mà là sợ chính tưởng tượng của .”

Dáng vẻ của Nghiêm Nhược Tuyết trầm tư.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ta-dua-vao-tu-lanh-song-sot/chuong-121.html.]

Hai tiếp sức cho , chớp mắt đến địa điểm chọn là siêu thị.

Có vẻ như tất cả những thuyền đều ưu tiên đến đây.

Nguyễn Ngưng cũng quen tất cả , thuyền nào ở khu của bọn họ, thuyền nào ở khu khác, tóm thì ở đây bảy tám chiếc thuyền.

Những thấy đồng phục của Nghiêm Nhược Tuyết, ngay lập tức đều lộ vẻ chột .

Thấy cô quan tâm đến bọn họ, bọn họ lập tức tiếp tục tìm kiếm vật tư.

Nghiêm Nhược Tuyết quan sát những đó một lúc: “Bọn họ hầu như đều thuyền, cử vài xuống nước, xuống nước sẽ quấn dây thừng lên , cô một an ?”

Nguyễn Ngưng : “Khi ngoài một sẽ đến siêu thị, mà tìm trong các tòa nhà văn phòng.”

“Hóa .” Nghiêm Nhược Tuyết : “Cô dây thừng ? sẽ xuống nước.”

Nguyễn Ngưng nhướng mày, đưa mắt đ.á.n.h giá Nghiêm Nhược Tuyết một lúc: “Xuống nước nguy hiểm, nhất vẫn nên để xuống thì hơn.”

Nghiêm Nhược Tuyết lắc đầu: “Xuống nước thì gì nguy hiểm, khác sợ, chả lẽ sợ?”

Nguyễn Ngưng tiện nhiều nữa, lấy một cuộn dây cứu hộ từ trong túi vải dù che mưa ở thuyền .

Nghiêm Nhược Tuyết cảm thấy ngờ: “Chất lượng sợi dây thừng .”

Nguyễn Ngưng: “Đương nhiên, cái và Trình Quý Khoan… cũng chính là hàng xóm nhà cùng ngoài tìm , cho nên mới chọn cái lượng nhất.”

Nghiêm Nhược Tuyết gật đầu, lấy sợi dây buộc eo, đó hít một thật sâu nhảy xuống nước.

Nguyễn Ngưng đợi ở thuyền.

Thời gian nín thở của một bình thường sẽ quá lâu, nên việc tìm kiếm vật tư đặc biệt khó khăn, đòi hỏi xuống nước liên tục.

Nửa ngày , Nghiêm Nhược Tuyết trồi lên, vì ngâm nước quá lâu khiến lớp da phồng lên, nhăn nhúm nhưng cuối cùng vẫn tìm nhiều đồ.

May mắn là siêu thị trong trung tâm thương mại, mà trung tâm thương mại tổng cộng sáu tầng, dù thể sâu bên trong siêu thị, nhưng vẫn thể chút vật tư ở tầng sáu.

 

 

Loading...