Trình Quý Khoan: “Đừng ngại, tiếp .”
Triệu Thành Vũ nuốt nước miếng: “Đại ca bảo chúng g.i.ế.c cả nhà bọn họ.”
Nguyễn Ngưng: “Mấy nhẫn tâm thật, chỉ cướp của mà còn g.i.ế.c .”
Triệu Thành Vũ lập tức giải thích: “Chuyện liên quan gì đến , chỉ theo lời đại ca thôi, đây từng tham gia buôn m* t**, là một má.”
Trình Quý Khoan Nguyễn Ngưng.
Nguyễn Ngưng ý gì, hỏi Triệu Thành Vũ: “Tại tù?”
Triệu Thành Vũ : “ thả khi giam nửa năm vì tội ăn trộm tiền, thật sự quá nhiều chuyện ác, từng tham gia bất kỳ vụ g.i.ế.c , cướp của, cưỡng h**p của bọn họ.”
Nguyễn Ngưng dậy, : “Được , chỉ cần gạt , đến giữa trưa sẽ thả .”
Triệu Thành Vũ lập tức thở phào nhẹ nhõm: “Người , cô yên tâm, chắc chắn lừa cô .”
Nhìn biểu cảm của , Nguyễn Ngưng lừa , cô đầu với Trình Quý Khoan: “Anh Trình, giúp đưa đến một trong ba tòa nhà, Một, Hai, Ba, tòa nào cũng .”
Triệu Thành Vũ sửng sốt, tin , : “Đưa tới đó gì?”
Nguyễn Ngưng : “Không từng chuyện ác nào ? Nếu thì cần gì sợ.”
Triệu Thành Vũ trợn mắt, hai con mắt đỏ bừng: “Cô đừng mà giả ngu, nếu tới đó gì mà còn mạng để về, con khốn! Cô sẽ thả !”
“Chính bản từng chuyện ác!” Nguyễn Ngưng : “Chúng kẻ tám lạng nửa cân thôi!”
Hơn mười phút , Nguyễn Ngưng thấy tiếng hét t.h.ả.m thiết của đàn ông liên tục vang lên từ tòa nhà Ba, tiếng còn t.h.ả.m hơn tiếng .
Lúc , Nguyễn Ngưng đang xem sách dạy nấu ăn, lặng lẽ ghi nhớ cách nướng thịt dê, đó lấy muối, thì là, ớt và các loại gia vị khác cùng Trình Quý Khoan xuất phát đến trang trại chăn nuôi Viễn Sơn.
Khoảng một giờ , hai đến nơi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ta-dua-vao-tu-lanh-song-sot/chuong-107.html.]
Chỗ là vùng núi nên để tiện quan sát động tĩnh của trang trại chăn nuôi, hai bọn họ leo lên sườn núi cao hơn.
Vừa thấy cảnh , Nguyễn Ngưng sốc, lúc đầu cô cứ nghĩ trang trại chăn nuôi Viễn Sơn là một cơ sở chăn nuôi xây dựng theo loại hình nhà máy, ngờ chỗ kinh doanh theo mô hình chăn nuôi sinh thái, chỉ nhà máy mà còn cả một ngọn đồi nhỏ để chăn dê chăn bò.
bây giờ trong trang trại hề dấu vết của động vật, ngay cả một con cũng .
Ngồi xổm kiểu khá nhàm chán, Nguyễn Ngưng xung quanh, phát hiện đỉnh đồi ở đối diện một dãy nhà.
Cô hỏi Trình Quý Khoan: “Chỗ đó là chỗ nào?”
Trình Quý Khoan theo ánh mắt của Nguyễn Ngưng, đó lắc đầu : “ ấn tượng gì cả, chắc khách sạn khu du lịch .”
Nguyễn Ngưng “” lên một tiếng, càng cảm thấy tò mò hơn
Nếu nơi đó khách sạn, bề ngoài cũng biệt thự, đó là nơi nào?
Hai núi đợi một tiếng vẫn thấy ai trang trại chăn nuôi, xem đúng là còn nhiều lắm.
Bọn họ liếc mắt , chậm chạp tiến về trang trại.
Trước tiên, Trình Quý Khoan tìm một sườn dốc nhỏ, đó tìm thêm nhiều tảng đá, dùng nó bậc thang để trèo qua tường.
Một lát , bên trong tiếng s.ú.n.g vang lên, chỉ trong chốc lát Trình Quý Khoan mang theo chìa khóa mở cửa.
Nguyễn Ngưng đợi ở ngoài cửa lớn, hỏi: “Chỉ một canh cửa thôi hả?”
Trình Quý Khoan gật đầu.
“Nếu những lời Triệu Thành Vũ là sự thật thì trong đây chỉ còn năm .” Nguyễn Ngưng móc s.ú.n.g lục , cầm nó tay.
Trình Quý Khoan hỏi: “Cô dùng cung tên? Bây giờ dùng s.ú.n.g mạo hiểm.”
Nguyễn Ngưng : “Trước gì cũng thử, thử sớm một chút vẫn hơn.”
Hiếm khi thấy Trình Quý Khoan hài hước đùa: “ chỉ sợ cô dùng để thử thôi.”