Mạt Thế: Ta Cùng Mẹ Trữ Vô Hạn Vật Tư Sinh Tồn - Chương 35: Có Phải Cô Có Thai Rồi Không

Cập nhật lúc: 2026-03-20 01:08:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sau khi Hoa Mịch xếp đầy nước khoáng lên kệ trống bên ngoài xe RV, lúc mới về phía khu cấp cứu.

 

đến cửa, ngửi thấy một mùi m.á.u tanh bay tới, xoay , vô cùng đột ngột nôn khan một tiếng.

 

“Cô chứ?”

 

Cô y tá nhỏ ở cửa khu cấp cứu, nhận Hoa Mịch , cô bước tới, đỡ lấy Hoa Mịch, hỏi:

 

“Có t.h.a.i ?”

 

Hoa Mịch sửng sốt, thẳng lưng lên:

 

“Sao thể chứ, ngay cả bạn trai cũng , m.a.n.g t.h.a.i với ai, chỉ là mùi m.á.u tanh đó khiến khó chịu thôi.”

 

Cô cộng cả hai kiếp , cũng chỉ một va chạm kinh nghiệm với tên trai bao mua , kiếp mang thai, kiếp cũng khả năng đó.

 

Hoa Mịch xua tay, từ trong túi đeo chéo móc hai chai nước cho cô y tá nhỏ:

 

“Cho cô uống , trong xem Tào Phong.”

 

Lời còn dứt, Wechat của cô vang lên, là Cung Nghị gửi cho cô một bức ảnh.

 

Bức ảnh là một đống đổ nát, trong đống đổ nát, Phương Hân và Tần T.ử Nhiên mặc quần đang đó.

 

Không khó để tưởng tượng lúc động đất xảy , hai đang gì.

 

`[Cung Nghị: Không ngờ cứu hai thứ , vội gửi cho cô xem.]`

 

Hoa Mịch cúi đầu trả lời:

 

`[Hoa Mịch: Giúp g.i.ế.c c.h.ế.t bọn họ, nước khoáng cả đời của bao.]`

 

`[Cung Nghị: Thế thì , kỷ luật mà.]`

 

`[Hoa Mịch: Kỷ luật cái rắm.]`

 

Hai qua , nhắn tin trêu chọc , ăn ý đều nhắc đến Tào Phong thế nào.

 

Cung Nghị là dám hỏi, Hoa Mịch là gặp mặt Tào Phong, dám bừa.

 

“Hoa Mịch!”

 

Một giọng trung khí mười phần, vang lên lưng Hoa Mịch, là một phụ nữ gọi cô.

 

Hoa Mịch đầu , là Đới Phương.

 

Cô lập tức lạnh một tiếng, giả vờ quen phụ nữ Đới Phương :

 

“Ây dô, ai đây nhỉ?”

 

Đới Phương đầy đất, tóc tai bù xù, mặc vẫn là đồng phục của cửa hàng môi giới bất động sản.

 

giẫm giày cao gót bước tới, bực dọc Hoa Mịch:

 

“Cô nhớ ? cùng cửa hàng với em gái cô, cô cũng đến thăm Hân Hân ? Hừ, coi như cô còn chút lương tâm.”

 

Sáng nay lúc , cửa hàng môi giới bất động sản của bọn họ đột nhiên sập, may mà lúc đó Đới Phương ở cửa cửa hàng, thương gì.

 

cũng khiến cô sợ c.h.ế.t khiếp.

 

Nhóm bọn họ đội cứu viện đưa đến trung tâm cấp cứu tạm thời, Đới Phương mới Phương Hân và Tần T.ử Nhiên cũng đang đường đưa tới.

 

Chỉ vài phút , hai cởi trần nửa , đào từ đống đổ nát, lúc chắc sắp đến .

 

Cũng Cung Nghị mặc cho hai cái quần ... Hoa Mịch nghĩ trong đầu, sang Đới Phương, :

 

“Xin , quen cô, cũng quen Hân Hân.”

 

Đối với phụ nữ Đới Phương , Hoa Mịch thể quen , phụ nữ quả thực chính là kẻ ngốc một bên cạnh đóa bạch liên hoa xanh Phương Hân.

 

Lúc mạt thế đến, Phương Hân liền ăn vạ Hoa Mịch, kéo theo cả Đới Phương đến nhà Hoa Mịch.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ta-cung-me-tru-vo-han-vat-tu-sinh-ton-bari/chuong-35-co-phai-co-co-thai-roi-khong.html.]

Một khi Phương Hân ngoài tìm vật tư, Đới Phương nhất định sẽ đỡ cho Phương Hân, hai một , một tràn đầy sự trách móc mạnh mẽ đối với Hoa Mịch.

 

Dường như việc ngoài tìm vật tư, chính là việc Hoa Mịch nên .

 

Thế mà, Hoa Mịch còn dung túng cho Đới Phương càn bên cạnh cô suốt một năm.

 

Đới Phương một năm khỏi cửa, lúc lũ lụt nhấn chìm thành phố, Phương Hân đẩy một cái xuống khỏi thuyền cao su.

 

Sau khi đẩy Đới Phương xong, Phương Hân dùng đôi mắt đẫm lệ Hoa Mịch:

 

“Chị, bình thường cô bắt nạt chị như , em sớm thuận mắt , chị, chiếc thuyền cao su chỉ hai chỗ , em cũng là bất đắc dĩ, em thể để chị rơi xuống nước ...”

 

Ọe!

 

Hoa Mịch nhớ những chuyện xảy kiếp , liền nhịn lờ mờ buồn nôn ói.

 

Cô đè xuống cảm giác buồn nôn, sự chú ý tập trung Đới Phương.

 

Quả nhiên, Đới Phương giận dữ xung thiên, một tay chống nạnh, một tay chỉ thẳng mũi Hoa Mịch, gầm lên:

 

cho cô , cô đừng quá đáng, Hoa Mịch cái đồ lang tâm cẩu phế nhà cô, nếu bố của Hân Hân nuôi sống cô, cô còn c.h.ế.t ở xó xỉnh nào , cô quá điều.”

 

“Liên quan gì đến cô?”

 

Hoa Mịch tóm lấy ngón tay Đới Phương đang chỉ , hung hăng bẻ một cái, trực tiếp bẻ gập ngón tay Đới Phương về phía mu bàn tay, trong tiếng kêu la t.h.ả.m thiết của Đới Phương, cô vẻ mặt lạnh lùng:

 

“Con cô suốt ngày việc gì , giúp khác thảo phạt thảo phạt , là bản bệnh, là cuộc sống trống rỗng vô vị? ai nuôi sống liên quan gì đến cô? Dù cũng cô nuôi sống , điều, cô thì cái điều gì? Thật sự tưởng là cái thá gì ?”

 

Những lời , Hoa Mịch kiếp với Đới Phương , chuyện nhà khác, Đới Phương bao giờ vắng mặt, phụ nữ chút ranh giới nào, chuyện gì cũng thể nhúng tay , lấy tiêu chuẩn đúng sai của để chỉ trích khác một cách hàm hồ.

 

Nói cho cùng, ân oán giữa Hoa Mịch và Phương Hân, liên quan gì đến Đới Phương?

 

Hoa Mịch kiếp là một hèn nhát, bởi vì bố mất sớm, từ nhỏ nuôi lớn, cho nên tính cách nhạy cảm tự ti, thậm chí sống ăn nhờ ở đậu trong nhà còn bồi dưỡng hội chứng Stockholm.

 

Đây chính là lý do tại Phương Hân thể ăn chắc Hoa Mịch cả đời, thậm chí dẫn theo Đới Phương ở trong nhà Hoa Mịch, thể gì mà sống qua ngày suốt một năm, đợi thời tiết cực hàn qua , mới từ trong nhà Hoa Mịch .

 

Đây cũng là lý do tại Đới Phương Hoa Mịch vong ân phụ nghĩa, bởi vì Phương Hân đây nắm thóp Hoa Mịch gắt gao.

 

Chỉ cần là bên cạnh Phương Hân đều , Hoa Mịch từng nhận ân huệ lớn của nhà họ Phương, cho nên Hoa Mịch bắt buộc trâu ngựa cho Phương Hân cả đời.

 

Cho dù sự hy sinh của Hoa Mịch vượt quá giá trị nhiều nhiều.

 

Thường lúc , chỉ cần Phương Hân và Đới Phương tỏ một chút vui, Hoa Mịch sẽ bắt đầu tự trách áy náy, đồng thời đáp ứng yêu cầu của Phương Hân.

 

Hoa Mịch của hôm nay rõ ràng cứng rắn lên, cô mặt biểu cảm Đới Phương đang kêu gào t.h.ả.m thiết:

 

“Cút xa một chút, bớt lấy cái bộ tiêu chuẩn đó của cô để đo lường , hắc hóa !”

 

Hoa Mịch bây giờ, là Nữu Hỗ Lộc. Mịch!

 

“Bắt cô , bắt cô , cô đả thương , bắt cô !”

 

Đới Phương ôm ngón tay gãy, đầu đầy mồ hôi gầm thét với trú phòng bên cạnh.

 

Có nhầm , Hoa Mịch bẻ gãy ngón tay cô ngay mí mắt bọn họ, những trú phòng bên cạnh trơ mắt ?

 

Không kỷ luật nữa ?

 

Mấy tên trú phòng đầu sang một bên, giả vờ chuyện:

 

“Hôm nay thời tiết lạnh.”

 

“Không khí lạnh sắp đến , mấy ngày nay ngoài mặc thêm áo ấm.”

 

Thực bọn họ đều sống trong trung tâm cấp cứu, nhưng bọn họ cứ thích nghiêm túc chuyện phiếm đấy.

 

Cô y tá nhỏ ở cửa khu cấp cứu, chớp chớp đôi mắt to tròn, cũng chột đầu , giả vờ thấy.

 

Người phụ nữ tên Đới Phương , y tá nhỏ ở lối khu cấp cứu quá quen mặt .

 

Trong những ngày trật tự vẫn còn tồn tại , những kẻ gây chuyện, sẽ để ấn tượng đặc biệt sâu sắc cho khác.

 

 

Loading...