Mạt Thế: Sau Khi Lừa Nam Chính Mất Trí Nhớ, Tôi Được Sủng Lên Tận Trời! - Chương 36: Hình Phạt Tàn Khốc Với Phụ Nữ
Cập nhật lúc: 2026-04-01 00:54:58
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Thật chu đáo!” Thích Kim Nặc khen một câu, đặt nệm , lấy thêm hai cái gối, một cái chăn mỏng.
Tuy ban ngày nóng, nhưng ban đêm vẫn chút se lạnh.
Cô thể chờ đợi nữa liền nhào lên giường lăn hai vòng.
“Cuối cùng cũng ngủ giường ! Ở xe duỗi , ngủ khó chịu c.h.ế.t !”
Ở xe cứ ngủ một lúc tỉnh một lúc, thể nào nghỉ ngơi đàng hoàng , hơn nữa ngủ dậy còn đau nhức khắp , vẫn là giường thoải mái nhất.
Đằng Nguyên Dã bên mép giường, “Mau ngủ , một giờ còn dậy gác đêm.”
“À đúng .” Thích Kim Nặc nhớ chuyện , dậy lấy điện thoại từ gian , định đặt báo thức.
Đằng Nguyên Dã ấn tay cô , “Không cần đặt, ngủ, đến giờ gọi em dậy.”
“Anh ngủ ?” Thích Kim Nặc .
“Lấy Nhật tinh đây, luyện hóa hấp thu.” Bây giờ nâng cao thực lực mới là quan trọng nhất.
“Thôi .” Thích Kim Nặc cất điện thoại gian, lấy Nhật tinh .
Số Nhật tinh thu thập đó còn hơn mười viên, tuy đều là Nhật tinh cấp thấp, nhưng đối với mới thức tỉnh dị năng cũng đủ dùng.
Thích Kim Nặc Đằng Nguyên Dã nhắm mắt, đặt Nhật tinh lòng bàn tay từ từ hấp thu, ôm chăn xuống.
Cô cũng nhắm mắt , tiến gian.
Cô , bóng ảnh của tiểu quỷ liền xuất hiện.
Thích Kim Nặc quan sát kỹ, “Bóng ảnh của ngươi so với mấy ngày , hình như gì đổi nhỉ.”
Tiểu quỷ oán giận : “Còn vì ngươi đủ nỗ lực, đủ năng lượng, tự nhiên cách nào tu luyện.”
Thích Kim Nặc đương nhiên nguồn năng lượng của nó từ mà .
“Khụ khụ, chuyện nữa.”
Cô xem rau và cây giống trồng đó, phát hiện chúng lớn lên nhiều.
“Sao mọc chậm thế nhỉ?” Thích Kim Nặc thắc mắc, “Rõ ràng lúc mới trồng, chúng mọc nhanh mà.”
Tiểu quỷ u ám : “Năng lượng, năng lượng.”
“Không năng lượng, gian vận hành?”
“ ngày nào cũng ở cùng nam chính mà?”
“Ngươi trồng rau trồng cây ăn quả, nuôi cá nuôi tôm, còn Ngọc Tủy Dịch, ngoài việc duy trì vận hành gian, còn cung cấp cho tu luyện, chút năng lượng đủ dùng?”
Tiểu quỷ gian xảo : “Ngươi chúng mọc nhanh hơn, thì ngươi quyến rũ nam chính đại chiến ba trăm hiệp…”
“Đi !” Thích Kim Nặc đỏ bừng mặt, “Ta thấy chính là ngươi trộm hết năng lượng tu luyện, nên những thứ mới mọc chậm như !”
Tiểu quỷ hừ lạnh : “Chút năng lượng đủ cho tu luyện? Ta còn chẳng thèm!”
Thích Kim Nặc để ý đến nó, xem Ngọc Tủy Dịch, phát hiện nó cạn khô.
Hai ngày nay cô nhịn uống, để dành một ít dùng trong lúc nguy cấp, kết quả nó cạn khô!
Tiểu quỷ : “Năng lượng , năng lượng…”
“Ôi phiền c.h.ế.t , câm miệng.” Thích Kim Nặc lườm nó một cái, “Hai ngày nay cách nào, tình hình đặc biệt, mấy ngày nữa xem .”
Tiểu quỷ hừ một tiếng, biến mất.
Thật là, tính tình ngày càng lớn.
Thích Kim Nặc khỏi gian, liền thấy tiếng la hét của phụ nữ từ phòng bên cạnh.
Cô đột ngột mở mắt dậy, “Sao ? Tang thi đến ?!”
“Không tang thi.” Đằng Nguyên Dã mở mắt, thản nhiên : “Là đám đàn ông tay với đám phụ nữ đó .”
Chuyện dự liệu.
“Buông ! Cứu mạng!”
Một phụ nữ tóc tai bù xù, sức giãy giụa, mắt đỏ hoe đoàn trưởng Toàn Khám, “Toàn Khám đang gì ? Mau bảo họ buông !”
Toàn Khám mím c.h.ặ.t môi, cúi đầu một lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-sau-khi-lua-nam-chinh-mat-tri-nho-toi-duoc-sung-len-tan-troi/chuong-36-hinh-phat-tan-khoc-voi-phu-nu.html.]
“Toàn Khám còn là ? là uổng công tin tưởng !”
Một phụ nữ khác tức giận mắng, dậy giúp cô .
Kết quả một quả cầu lửa bất ngờ nổ tung bên chân cô, sợ hãi la hét.
Người phụ nữ mặt trắng bệch, yên tại chỗ dám nhúc nhích.
“Không c.h.ế.t thì đừng lộn xộn!” Gã đầu trọc lòng bàn tay lơ lửng một quả cầu lửa, lạnh lùng : “ chuyện với đội trưởng Toàn Khám của các , hai đội hợp nhất.”
“ là đội trưởng, Toàn Khám là phó đội trưởng, chúng dị năng, thể bảo vệ các , cho các ăn uống, tương ứng, các cũng trả giá.”
Người phụ nữ c.ắ.n răng : “Điều hợp lý! Các đưa quyết định chúng đồng ý ?”
“Cô đồng ý ?” Gã đầu trọc , lùi sang một bên một động tác, “Vậy cô thể ngay bây giờ, để xem, rời khỏi đội cô thể sống bao lâu.”
Người phụ nữ môi sắp c.ắ.n đến chảy m.á.u, nhưng vẫn dũng khí bước bước đầu tiên.
Gã đầu trọc hừ lạnh một tiếng, hiệu một cái, những đàn ông còn như những con thú đói khát, trực tiếp kéo những phụ nữ nhắm đến .
Tiếng la hét vang lên ngớt.
Nếu là mạt thế, họ căn bản thể tiếp xúc với loại phụ nữ .
Vẫn là mạt thế , thức tỉnh dị năng, họ từ tầng lớp hạ đẳng nhảy vọt lên thành , hưởng thụ đãi ngộ của hoàng đế!
Vệ Dung và Ngô Ninh Tĩnh mặt mày tái mét, định dậy ngăn cản, Lương Tuyết kéo .
“Hai gì ? Điên ? Liên quan gì đến hai ? Đừng lo chuyện bao đồng!” Cô thấp giọng mắng.
“ họ quá đáng quá!” Vệ Dung c.ắ.n răng .
“Anh đừng rước họa ! Một đối phó với nhiều như ? Lỡ như châm ngòi chiến tranh sang bên chúng thì ?!” Lương Tuyết tức điên lên.
Những khác cũng lên tiếng.
“Đừng quan tâm, đừng quan tâm!”
“Không liên quan đến chúng , Vệ Dung, là đội trưởng của chúng , chịu trách nhiệm cho sự an của chúng !”
Ngô Ninh Tĩnh nắm c.h.ặ.t t.a.y thành nắm đ.ấ.m, “Chẳng lẽ cứ trơ mắt như ?!”
Lương Tuyết đảo mắt: “Bây giờ quan trọng nhất là tự bảo vệ ! Cô ngay cả bản còn bảo vệ , còn giúp khác? Quá coi trọng bản !”
Sắc mặt Ngô Ninh Tĩnh trắng bệch, mím c.h.ặ.t môi một lời, chỉ là nắm đ.ấ.m càng siết c.h.ặ.t hơn.
Những khác im lặng như ve sầu mùa đông, cúi đầu co ro trong góc, một lời.
Gã đầu trọc liếc họ một cái, hài lòng với sự điều của họ.
Động tĩnh từ phòng bên cạnh ngừng truyền đến.
Thích Kim Nặc chỉ bịt tai .
Cô dùng chăn che kín cả lẫn đầu, sấp giường, như một cây cầu nhỏ, nhắm mắt bịt tai, những lời lẽ dơ bẩn .
Trong lòng cảm thấy bi ai cho những phụ nữ , nhưng cô thể cứu họ, chỉ thể thở dài.
Đột nhiên chăn kéo .
Thích Kim Nặc mở mắt, ngơ ngác Đằng Nguyên Dã.
Anh là đến mức phản ứng chứ?
Cô phát hiện cổ áo mở , trượt xuống vai, bờ vai thơm tho lộ một nửa.
Cùng với đôi mắt trong veo vô tội, sự quyến rũ thuần khiết đến tột cùng.
Đằng Nguyên Dã cô, nín thở.
Vốn chỉ sợ cô tự ngạt thở, ngờ chăn là một khung cảnh như .
Lúc , động tĩnh từ phòng bên cạnh vang lên.
Hai bốn mắt , khí một sự ngượng ngùng khó tả.
Thích Kim Nặc vội vàng thu ánh mắt, “Em…”
Chưa xong, Đằng Nguyên Dã đột nhiên nhào về phía cô.