Mạt Thế: Sau Khi Lừa Nam Chính Mất Trí Nhớ, Tôi Được Sủng Lên Tận Trời! - Chương 27: Cảm Ơn Đã Khen Tôi Xinh Đẹp
Cập nhật lúc: 2026-04-01 00:54:49
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thích Kim Nặc lấy cây rau giống và cây ăn quả giống trồng đất đen, thể thấy bằng mắt thường cây rau và cây ăn quả đều cao lên một chút, hơn nữa những chiếc lá vốn vàng úa, lập tức trở nên xanh mướt, tràn đầy sức sống.
“Năng lượng mạnh thật.” Thích Kim Nặc kinh ngạc.
Tiểu gia hỏa : “Bây giờ năng lượng còn yếu đấy, mới càng ngày càng mạnh.”
“Sao càng ngày càng mạnh?” Thích Kim Nặc tò mò hỏi.
Tiểu gia hỏa liếc cô một cái, “Chẳng đều nhờ ngươi ?”
Thích Kim Nặc đảo mắt một cái, tiếp tục dọn cây ăn quả và cây rau giống , trồng từng cây một.
Làm xong, cô mệt đến thẳng lưng , đến bên linh tuyền xem một chút, Ngọc Tủy Dịch tích hai giọt.
“Ngọc Tủy Dịch , thể tăng năng lượng ?” Thích Kim Nặc đột nhiên nảy ý nghĩ hỏi.
Tiểu gia hỏa trả lời: “Đương nhiên là thể ! Một giọt Ngọc Tủy Dịch, tương đương với một viên Nhật tinh của tang thi cấp cao đấy.”
“Lợi hại ?” Thích Kim Nặc kinh ngạc, đúng là nhặt báu vật , xem thể uống bừa bãi , tích góp mới .
Dọn dẹp xong gian, Thích Kim Nặc liền ngoài, chìm giấc ngủ.
Khi mở mắt, điều đầu tiên cô thấy là căn phòng tối om.
Cô đang ngủ trong lòng Đằng Nguyên Dã, lưng về phía , Đằng Nguyên Dã ôm cô từ phía , thở phả cổ cô, chút nhột.
Cô ngoài cửa sổ, phát hiện huyết nguyệt biến mất, nhưng bầu trời vẫn mây đen dày đặc, mưa đen như trút.
Đêm qua ?
Thích Kim Nặc lấy một chiếc đồng hồ từ gian , phát hiện bây giờ là bảy giờ rưỡi sáng.
Đêm qua, nhưng bây giờ vẫn trời đất u ám, xem khi trận mưa đen tạnh, trời sẽ sáng.
Phòng bên cạnh đột nhiên vang lên một tiếng hét, Đằng Nguyên Dã mở mắt.
“Xảy chuyện gì ?”
Thích Kim Nặc lắc đầu, “Hình như là từ phòng bên cạnh truyền đến.”
Bên cạnh họ, chỉ văn phòng lớn đó, xem là ở đó xảy chuyện.
Đằng Nguyên Dã dậy đến cửa, thấy bên ngoài tiếng ồn ào hỗn loạn.
Thích Kim Nặc tới, liền giơ tay ngăn , “Em đừng ngoài, ngoài xem .”
“Vậy cẩn thận nhé.” Thích Kim Nặc nhỏ giọng .
Đằng Nguyên Dã gật đầu, mở cửa, ngoài đóng cửa .
Vừa ngoài, liền thấy tiếng gầm rống của tang thi.
“A! Đừng qua đây!”
“A a a a!!!”
“Đừng kéo ! Đừng kéo !”
“Cứu với!”
Trong một mớ âm thanh hỗn loạn, Đằng Nguyên Dã thấy một con tang thi mặc vest vệ sĩ miệng m.á.u há to, gầm rống lao về phía đám sinh viên.
Đám sinh viên đó như những con cừu hiền lành vô hại, khi tang thi lao tới, thậm chí còn phản kháng.
Mà những vệ sĩ còn thì bảo vệ Nghiêm Hoan ở giữa, ý định giúp đám sinh viên .
Một nam sinh thấy Đằng Nguyên Dã, lập tức lóc kêu lên: “Đại lão! Cứu mạng!”
Trong mắt Đằng Nguyên Dã lóe lên tia sáng lạnh, giây tiếp theo, băng lạnh từ chân con tang thi bắt đầu lan , lập tức đóng băng bộ con tang thi, đó vỡ tan tành.
Nguy hiểm giải trừ, sắc mặt trắng bệch, chân mềm nhũn trực tiếp quỳ xuống đất.
“Được cứu …”
Có thậm chí nhịn lên.
Nghiêm Hoan và quản gia cảnh tượng mắt, đều thể tin Đằng Nguyên Dã.
“Anh gì ?!” Nghiêm Hoan thể tin nổi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-sau-khi-lua-nam-chinh-mat-tri-nho-toi-duoc-sung-len-tan-troi/chuong-27-cam-on-da-khen-toi-xinh-dep.html.]
Đằng Nguyên Dã lạnh lùng liếc họ một cái, trực tiếp bỏ .
“Anh đừng !” Nghiêm Hoan thấy định , vội vàng, đuổi theo.
Vệ sĩ bên trái cô đột nhiên nghiêng đầu, mắt trắng dã, miệng phát tiếng gầm rống lao về phía Nghiêm Hoan.
“A!!!”
Nghiêm Hoan sợ hãi hét lên, như con thỏ chạy lưng Đằng Nguyên Dã: “Cứu !”
Vệ sĩ lao về phía Đằng Nguyên Dã, Đằng Nguyên Dã liếc một cái, vệ sĩ đột nhiên ngây tại chỗ, động đậy, như thứ gì đó điều khiển.
Đằng Nguyên Dã vốn định thử tinh thần lực, nhưng để lộ dị năng thứ hai mặt nhiều như chút nguy hiểm, nên vẫn đóng băng vệ sĩ, biến thành từng mảnh.
Hai con tang thi hung dữ, cứ thế Đằng Nguyên Dã tốn chút sức lực nào giải quyết.
Ấn tượng của Nghiêm Hoan về , vốn chỉ là một đàn ông tuấn tú, mạnh mẽ, đ.á.n.h , dù thủ tồi, cũng thể so sánh với vệ sĩ huấn luyện chuyên nghiệp.
Trước đó mời vệ sĩ cho , chẳng qua là thèm thể thôi, nhưng ngờ lợi hại như !
“Anh gì? Rốt cuộc xảy chuyện gì?!”
Nghiêm Hoan kìm sự phấn khích, kéo tay , “Là ?”
Đằng Nguyên Dã lạnh lùng rút tay về.
Nam sinh bên cạnh giải thích: “Anh là một đại lão, siêu lợi hại, dị năng!”
“Dị năng?!”
Vệ sĩ và quản gia hít một lạnh, tuy mạt thế, một sẽ năng lực thần kỳ, nhưng họ từng thấy.
Không ngờ đàn ông dị năng!
Quản gia nhịn hỏi: “Đây là dị năng gì?”
“ nghĩa vụ cho các .” Đằng Nguyên Dã rời .
“Đợi !” Nghiêm Hoan trong mắt lấp lánh ánh sáng phấn khích, “Anh lợi hại như , đến bảo vệ ! Chỉ cần đưa an đến quân khu, thể bảo ba đề bạt tiểu đội trưởng, thế nào?”
“Chỉ cần biểu hiện , thăng quan tiến chức cũng là khả năng!”
“Không hứng thú.” Đằng Nguyên Dã nhíu mày, “Đừng cản đường.”
“Không hứng thú? Chuyện liên quan đến tiền đồ của mà cũng hứng thú? Chẳng lẽ chỉ canh giữ cô bạn gái tay trói gà c.h.ặ.t của ?”
Nghiêm Hoan quả thực thể tin nổi: “Cô ngoài xinh , gì ? Cô thể giúp ? Có thể cho một tương lai tươi sáng ?”
Quyền lực và địa vị bày mắt, bình thường đều nên chọn thế nào chứ!
“Còn khen xinh , thật sự cảm ơn cô đấy.” Thích Kim Nặc hừ lạnh một tiếng, trực tiếp tới khoác tay Đằng Nguyên Dã, khách khí : “Cô thể đừng như miếng cao dán ch.ó, bám lấy bạn trai buông ?”
“Không thấy từ chối cô ?”
Sắc mặt Nghiêm Hoan tái mét, “ chuyện với bạn trai cô, liên quan gì đến cô?!”
“Sao liên quan đến ? Chuyện của bạn trai chính là chuyện của , đều lời .” Thích Kim Nặc Đằng Nguyên Dã, “Phải ?”
Đằng Nguyên Dã ừ một tiếng.
Sắc mặt Nghiêm Hoan càng khó coi hơn, “Cô!”
“Đi thôi, đừng phí lời với cô .” Thích Kim Nặc trực tiếp kéo Đằng Nguyên Dã rời .
Nghiêm Hoan tức giận hét lớn: “Không ngờ là một đàn ông nam tính như , xương cốt mềm như thế, chuyện gì cũng lời một phụ nữ, đúng là đồ vô dụng!”
“ nhầm !”
Thích Kim Nặc đầu mặt quỷ với cô , càng khiến Nghiêm Hoan tức đến giậm chân.
“Tức c.h.ế.t , tức c.h.ế.t ! Sao tiện nhân như !”
Quản gia thở dài : “Tiểu thư, thì thôi .”
Về đến phòng, Thích Kim Nặc chút tủi Đằng Nguyên Dã, “Em cho , trách em , thấy em trói buộc , lỡ tiền đồ của ?”
Đằng Nguyên Dã nhàn nhạt : “ hứng thú vệ sĩ cho khác.”