Mạt thế nuôi con không dễ: Bảo bối, con lên trước đi! - Chương 206: Mẹ, chú ấy ngủ rồi
Cập nhật lúc: 2026-01-28 15:02:09
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thư Mao Mao quá trầm lặng, hồi nhỏ còn níu áo hỏi ơi tại , ơi cái là gì?
Lớn lên , ngoại trừ lúc việc thì cơ bản chẳng năng gì, đối với ai cũng mang vẻ mặt xa cách và lạnh lùng, ngày ngày theo cô nhưng cũng chẳng kết bạn với ai.
Thư Lan cứ ngỡ giao tiếp với khác, thực cũng , chỉ là cách chủ động mở lời, cũng chẳng tìm chủ đề mà thôi.
Chao ôi, cô thật là đoảng quá mất.
Sau đó, mỗi khi Thư Lan chuyện với ai, cô đều kéo Thư Mao Mao góp vui vài câu.
Ví dụ như lúc Lỗ Thanh Hà phàn nàn về bố : “ hỏi lão Lỗ thích dì Vương , ông bảo , thế là đó chẳng thèm tìm nữa. Ông ngốc thật đấy, cư nhiên tưởng đang trách ông .”
Thư Lan đầu: “Bảo bối, con vì bác Lỗ tưởng dì Thanh Hà đang trách bác ?”
Thư Mao Mao đáp: “Con ạ.”
Thư Lan hiệu cho Lỗ Thanh Hà giải thích, cô bảo: “Ông cứ tưởng thấy ông ở bên dì Vương là với quá cố của . Mẹ mất từ khi virus zombie , ông khó khăn lắm mới gặp thứ hai khiến rung động, thêm bầu bạn, thấu hiểu ông , con cái đương nhiên là ủng hộ hết !”
Thư Mao Mao bỗng nhiên thấu hiểu Lỗ Thanh Hà. Trước đây cũng bài xích Lý Yếm Ly, vì sợ sẽ chia bớt tình yêu duy nhất mà Thư Lan dành cho . Sau thấy nụ của cô xuất hiện nhiều hơn, mới dần chấp nhận sự hiện diện của Lý Yếm Ly.
Thư Lan cảm thán: “Chẳng bù cho , suy nghĩ của u ám lắm. Sau khi bố gia đình mới, ngày nào cũng nguyền rủa họ ở tổ ấm mới cũng chẳng hạnh phúc.”
Lỗ Thanh Hà dang rộng vòng tay: “Ôm cái nào, chuyện đó trách cô , là họ tròn trách nhiệm của cha , cho cô đủ tình yêu. Người giàu tình thương mới chia sẻ ngoài mà.”
Thư Lan rạng rỡ nụ : “Giờ giàu lắm ! Bảo bối nhà , còn cả thích nữa, đều cực kỳ yêu .”
“Nhắc mới nhớ, rốt cuộc cô thích ai thế?”
“Không cho cô .”
“Được thôi, xem tình chị em chúng vẫn đủ sâu đậm , để ôm thêm tí nữa .”
Lý Yếm Ly cũng sẽ tận dụng cái tai thính của Thư Mao Mao để kéo cuộc trò chuyện.
“Mao Mao, những lúc chuyện nhóc thường nghĩ gì trong đầu thế? Đang thầm mắng ?”
Thư Mao Mao đáp: “Chẳng nghĩ gì cả.”
“Thế nhóc c.h.ử.i ?”
“Biết.”
“Chửi mấy câu xem nào.”
Thư Lan mắng: “Lý Yếm Ly, bệnh , ngứa đòn mà tự dưng bắt c.h.ử.i .”
Khóe môi Thư Mao Mao nhếch lên, học theo lời Thư Lan: “Chú bệnh , ngứa đòn mà tự dưng bắt c.h.ử.i chú.”
Lý Yếm Ly khẽ : “ bệnh mà, virus zombie đấy thôi.”
Thư Mao Mao bảo: “Đồ ngốc.”
Lý Yếm Ly : “Học của nhóc chứ gì, chỉ mỗi mấy câu thôi . mà cũng đủ dùng , đừng học nhiều quá gì. Nhóc ông bà nội là thế nào ? Để giới thiệu cho nhóc nhé.”
“ , xem trong ký ức của chú.”
Giọng Lý Yếm Ly đột nhiên nhanh hẳn lên: “Nhóc xem hết ? Xem từ lúc còn mặc quần thủng đ.í.t hồi nhỏ luôn ? Thư Lan, em cũng thấy hết hả?”
Thư Lan gào lên: “Em thèm mà xem !”
Thư Mao Mao : “Không , xem từ lúc chú quen thôi.”
“Thế thì nhóc vẫn hiểu hết về các thành viên trong gia đình , để kể chi tiết hơn cho nhóc .”
Những ngày tháng như thế cứ êm đềm trôi qua, mang một vẻ bình dị mà sâu sắc.
như Lý Yếm Ly , tất cả zombie sẽ thối rữa. Chưa đầy một năm , sinh vật duy nhất còn thể cử động mặt đất chỉ còn .
Sở dĩ sống lâu như là nhờ dị năng Tự chữa lành đang giúp chống chọi tốc độ thối rữa.
Thư Lan đôi khi vẫn ôm hy vọng nghĩ rằng, là Kẻ Tước Đoạt biến thành zombie nên đặc biệt hơn, thể cứ như thế cùng họ sống sót ngoài cho đến khi Đêm Trường kết thúc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nuoi-con-khong-de-bao-boi-con-len-truoc-di/chuong-206-me-chu-ay-ngu-roi.html.]
Chỉ là bao giờ mới kết thúc.
Cứ cách một thời gian, họ kiểm tra xem nước chảy từ đường ống thể sử dụng .
Đất đai tác dụng thanh lọc, nhưng vì ánh nắng mặt trời và thực vật tham gia quá trình, tốc độ tuần nước chậm rõ rệt. Suốt hai năm liền, con vẫn thể lấy nguồn nước sạch từ hành tinh Xanh.
Ngoài nước , họ cũng tìm cách giúp đỡ hành tinh Xanh đang chìm trong Đêm Trường.
Trong tất cả , chỉ Thư Mao Mao là thể mặt đất một cách an .
Cậu lấy một bình khí từ bên ngoài về giao cho Chu Diễn phân tích thành phần, cùng các nhà khoa học ở Khu 1 nghiên cứu cách sử dụng dây chuyền sản xuất của gian để tạo bộ đồ bảo hộ phù hợp cho bình thường hoạt động bên ngoài, cũng như máy lọc khí.
Ngoài chống độc còn chống lạnh. Mỗi khi bộ đồ bảo hộ xong, Thư Mao Mao sẽ là mặc thử nghiệm ngoài, ghi những điểm , về bảo tiếp tục cải tiến.
Có đôi khi bỏng lạnh, đôi khi mặt nạ khí độc xuyên thấu khiến mắt đỏ hoe, da mặt ăn mòn rữa .
thể chặn cảm giác đau, thể tự chữa lành, thể hồi tố. Dù xuất hiện ở phòng thí nghiệm với đầy vết thương tích thì khi mặt Thư Lan, vẫn luôn trong trạng thái lành lặn hảo.
Thư Lan với tư cách Chỉ huy, tiến độ thí nghiệm đều báo cáo đến tay cô. Khi bộ đồ bảo hộ thế hệ thứ tư vẫn thể giúp Thư Mao Mao trụ vững an mặt đất quá ba tiếng đồng hồ, cô dứt khoát lệnh dừng cuộc thí nghiệm .
“Bây giờ vẫn lúc để tìm cách ngoài, hãy đợi thêm một thời gian nữa.”
Một vị Chỉ huy độc đoán và lý trí mặt , nhưng mặt Lý Yếm Ly mang một bộ mặt khác: “Họ coi con trai như chuột bạch mà dùng! Em xót con c.h.ế.t !!!”
Thư Mao Mao : “Mẹ, con mà.”
Thư Lan xoa xoa mặt : “Không cũng tổn thương cơ thể hết đến khác như thế. Nhiệm vụ mà Cái Miệng Rộng lúc kết thúc, chứng tỏ Đêm Trường sớm muộn gì cũng sẽ qua , con đừng nôn nóng.”
Thư Mao Mao chằm chằm chiếc tai tai cô, gì, lẳng lặng cụp mi mắt xuống.
Không nôn nóng, mà là sắp còn thời gian nữa .
Lý Yếm Ly mỉm : “Phải đấy, lời nhóc , kiểu gì cũng sẽ ngày kết thúc thôi.”
Đến đêm, khi Thư Lan tháo tai ngủ, Thư Mao Mao dùng thiên lý nhãn Lý Yếm Ly đang đài xử hình, khẽ mở lời: “ dùng Tự chữa lành cho chú tác dụng gì ?”
Lý Yếm Ly lắc đầu: “ thử , Tự chữa lành tác dụng với zombie.”
“Chú còn bao lâu nữa?”
“Chắc hai ba ngày thôi.”
Thư Mao Mao im lặng một lát bảo: “Mẹ sẽ lâu lắm đấy.”
Lý Yếm Ly : “Thế thì nhóc nhớ chuẩn sẵn thật nhiều giấy ăn và nước nóng cho cô nhé.”
“Vâng…”
Thư Mao Mao nhắm mắt định ngủ, một lát mở mắt : “ ghét chú .”
Lý Yếm Ly nhếch môi: “Cảm ơn nhóc, nhóc đúng là .”
Thư Mao Mao hừ nhẹ: “Chỉ là ghét thôi.”
“Cũng là thích chứ gì?”
Thư Mao Mao trả lời, nhắm mắt xoay : “Ngủ đây, chúc chú ngủ ngon.”
Ba ngày , khoảnh khắc ánh đèn bừng sáng, Thư Lan đeo tai lên, vui vẻ gọi: “Lý Yếm Ly!”
“Lý Yếm Ly?”
“Lý Yếm Ly...”
Thư Mao Mao gõ cửa phòng, khi cô mở cửa, đưa qua một cuốn album ảnh.
Vẻ mặt vẫn bình thản như thường, với cô: “Mẹ, Lý Yếm Ly ngủ .”
Zombie vốn dĩ bao giờ ngủ.
Thư Mao Mao, luôn ăn thẳng thừng, đầu tiên học cách giảm tránh về một sự thật đau lòng.