Mạt thế nuôi con không dễ: Bảo bối, con lên trước đi! - Chương 181: Hào quang vạn người mê
Cập nhật lúc: 2026-01-26 16:27:33
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thư Mao Mao chớp mắt một cái, ánh nắng dường như rực rỡ hơn hẳn khoảnh khắc . Những đang đ.á.n.h , những kẻ đang quỳ lóc, tất cả đồng loạt im bặt một cách kỳ lạ.
Người ẩu đả dừng tay, chỉ còn cây chổi của chị Vương vẫn múa may cuồng: “Đánh c.h.ế.t lũ vô ơn các , đừng hòng ăn cơm bà nấu!”
Thư Mao Mao xoay ôm c.h.ặ.t cổ Thư Lan: “Xin , con lời .”
Thư Lan vỗ nhẹ lưng con, giọng điệu thoải mái: “Không , là do dị năng khống chế con thôi, hiểu mà, trách con.”
Trên đường tới đây cô phát hiện , dù Thư Mao Mao lặp lời Giang Vân Ái, nhưng mỗi cô gọi tên, bé vẫn . Những yêu cầu liên quan đến Giang Vân Ái, vẫn ngoan ngoãn theo.
Khi Giang Vân Ái bảo g.i.ế.c cô, Thư Mao Mao vô cách để tay, nhưng bé .
Thư Lan đoán, dị năng khống chế tinh thần của Giang Vân Ái là kiểu mệnh lệnh tuyệt đối như “quy định mới”, mà là sự ảnh hưởng tình cảm tương đối yếu hơn nhưng kéo dài hơn. Dù Thư Mao Mao hảo cảm với ả đến , chút tình cảm đó cũng chỉ đảm bảo bé động ả mà thôi.
Thư Lan nay vẫn luôn là một con bạc to gan.
Nói tóm , cô đ.á.n.h cược một , phát s.ú.n.g đó b.ắ.n , là Giang Vân Ái c.h.ế.t là cô c.h.ế.t.
Đứa con trai bên cô sớm chiều suốt bảy năm, từng xa cách một ngày, đứa con trai cô đặt lên vị trí ưu tiên hàng đầu trong cuộc đời.
Nếu vì một cái dị năng mà nó biến thành dáng vẻ xa lạ, ở phía đối lập với cô.
Thì Thư Lan đành chấp nhận phận.
hiện tại, cô vẫn sống.
Thư Lan dậy, xoa đầu Thư Mao Mao, dắt tay bé xuyên qua đám đông. Lúc ngang qua Lỗ Hưng Nghiêu, cô lệnh: “Đưa cái xác và cả những trong phòng thông tin lên đài xử t.ử.”
Lỗ Hưng Nghiêu vẻ mặt đầy hối : “Được, .”
Bây giờ nhớ lời và hành động , ông cảm thấy như trải qua một giấc mơ hoang đường.
Sao ông to gan đến mức giúp một con bé mới đến căn cứ chống đối chỉ huy chứ? Điên , gần đây ông uống nhiều !
Lỗ Thanh Hà kéo áo khoác lên, theo c.h.ử.i đổng: “ còn tưởng trùng hợp thế nào mà đột nhiên đều đu idol, hóa là dị năng. Dị năng của con ả biến thái thật đấy, thế mà khiến bao nhiêu đàn ông lệnh răm rắp.”
Thư Lan định gì đó thì Thư Mao Mao bỗng ôm c.h.ặ.t lấy đùi cô, vùi mặt eo cô, lên tiếng cũng cử động.
Thư Lan xoa đầu con, : “Mọi cứ đợi ở quảng trường đài xử t.ử , lát nữa qua.”
“Rõ, thưa chỉ huy.”
Thư Lan khẽ : “Bảo bối, chúng gian một lát nhé?”
Thư Mao Mao gì, chỉ gật đầu. Giây tiếp theo khung cảnh mắt đổi, hiện cánh đồng hoa cải dầu bát ngát mênh m.ô.n.g.
Thư Lan dẫn con xuống bên bờ ruộng, đưa s.ú.n.g cho bé: “Nè, trả con. Tài b.ắ.n s.ú.n.g của chuẩn bằng con, tới tận mặt mới g.i.ế.c cô , may mà con giúp .”
Thư Mao Mao nhận lấy s.ú.n.g, cúi đầu buồn bã: “Xin Mommy.”
Thư Lan khẽ: “Sao gọi như cũ , con một bé trai trưởng thành lạnh lùng ?”
“Bây giờ nữa.” Thư Mao Mao đầu, dụi mắt đầu gối đang co lên của cô: “Con những lời đáng ghét với Mommy.”
Cảm giác ươn ướt khẽ thấm qua lớp vải chạm da Thư Lan, nụ của cô tắt ngấm, kinh ngạc : “Con đấy ?”
Thư Mao Mao mạnh mẽ, bình tĩnh, từ lúc cai sữa đến giờ từng rơi lệ, mà !
Sống mũi Thư Lan cay xè, giọng cô dịu xuống: “Thật sự mà bảo bối. Mommy từng thấy dị năng khống chế tinh thần, những lời đó là từ miệng Giang Vân Ái từ trong lòng con , phân biệt mà.”
“Mẹ giận, con cho phát ...”
Cảm giác ướt át quần ngày càng rõ, Thư Lan ngửa mặt lên trời, hít sâu một từ từ thở .
Cô theo, nếu Thư Mao Mao sẽ càng thấy hơn.
Phải tỏ thật bình thản, coi như chuyện nhỏ nhặt thường ngày mà cho qua.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nuoi-con-khong-de-bao-boi-con-len-truoc-di/chuong-181-hao-quang-van-nguoi-me.html.]
Hơn nữa đây vốn chỉ là một sự cố, đời ai mà chẳng lúc lầm lỡ, giải quyết Giang Vân Ái là , giải quyết thì g.i.ế.c sạch một nửa đàn ông cũng chẳng .
“Mommy giận, là lời giả dối giận chứ, là lúc đó bụi bay mắt thôi. Nhắc mới nhớ, dị năng khống chế tinh thần của cô lợi hại thật đấy, cũng hiệu gì đó ?”
Thư Mao Mao chùi nước mắt ống quần cô, ngẩng đầu lên, giọng nghèn nghẹn : “Có, 012, Hào quang vạn mê. Cái Miệng Rộng, Tiểu Hắc, lôi nó đây.”
Trên cánh đồng hoa cải dầu xuất hiện hai quả cầu một đen một trắng, ở giữa kẹp một trái tim màu hồng phấn đang phát sáng lấp lánh, kích thước cũng tương đương.
“Mẹ của ký chủ, chính cái thứ hồng lè hồng lẹt can thiệp ý thức chủ quan của ký chủ, nó tới là bọn bắt ngay!”
Tiểu Hắc tiếc nuối : “Tiếc là g.i.ế.c dị năng giả chơi, mất toi tám vạn điểm.”
Thư Lan bày vẻ mặt bình tĩnh như liệu : “012, khi ăn đòn mi còn gì ?”
Trái tim màu hồng cất giọng lanh lảnh như thiếu nữ: “Đồ sát nhân , cô gì ? Sao tách khỏi chủ nhân đến đây!”
Thư Lan lạnh: “Tiểu Hắc, Cái Miệng Rộng, đ.á.n.h nó tám trăm hiệp cho .”
“Tuân lệnh của ký chủ!”
“ , để .”
Thư Mao Mao áp má lên đầu gối Thư Lan, cùng cô ngửi hương hoa, ba vật thể lạ đ.á.n.h một hồi.
“Mẹ, màu hoa cải dầu thật.”
Mao Mao đại nhân lạnh lùng trở khi xong, Thư Lan bật : “Ừ, cũng thấy , vàng óng ánh, giống như ánh mặt trời .”
Giả thì vẫn là giả, lúc đó thì tức thật, nhưng giải quyết xong thì lười nhắc .
Thư Mao Mao : “Mẹ, nãy mắt con bụi bay .”
“Thế bây giờ thì ?”
“Bây giờ hết ạ.”
Trong Khu 9, quảng trường dùng để định tội, những đàn ông ủ rũ cụp đuôi và những phụ nữ khí thế bừng bừng tạo thành sự tương phản rõ rệt.
“Bà xã, thật sự là đột nhiên mất trí, nếu đầu óc tỉnh táo, dị năng, theo bọn họ hò hét cái gì chứ, đúng ?”
Gương mặt Trọng Mai vẫn lạnh tanh như băng: “Có lấy tiền em để dành đổi đồ điện gia dụng đưa cho con ả dùng ?”
Phương Bác Đào rùng một cái: “...Phải.”
“Còn nhớ chuyện chứng tỏ đầu óc tỉnh táo. Ngày cưới từng , nếu chuyện với em thì sẽ tự leo lên đài xử t.ử, còn mau qua đó quỳ .”
Phương Bác Đào dở dở , nhưng tiền thì đúng là trộm, khẩu hiệu phản cũng đúng là hùa theo hô hào.
Trọng Mai giận đến mức chẳng thèm thẳng mặt . Phương Bác Đào chỉ đành ủ rũ đến bên cạnh đám nội gián và t.h.i t.h.ể Giang Vân Ái quỳ xuống, hy vọng thể dùng sự thành tâm để gọi tình yêu mất của vợ.
Không bao lâu , bên cạnh thêm một quỳ xuống. Phương Bác Đào ngạc nhiên : “Thư ký Hoắc, quỳ gì?”
Hoắc Du mím c.h.ặ.t môi, khóe miệng trễ xuống, lắc lắc đầu.
Lại qua một lúc nữa, chỉ huy vẫn xuất hiện, nhưng quỳ xuống ngày càng nhiều.
“Có chỉ huy quản chuyện sống c.h.ế.t của chúng nữa ?”
“Cũng đáng thôi, cô vì chúng mà mạo hiểm giao dịch với Vua Zombie, đón đến nơi an , còn chuyển nhà, cung cấp cái ăn cái uống, cùng xây dựng căn cứ. Kết quả vì dị năng mà chống đối cô , đổi là ai thì cũng đau lòng c.h.ế.t mất thôi.”
“Haizz, rốt cuộc thế , tự dưng lọt tai mấy lời của phụ nữ , bắt đầu chui ngõ cụt thế chứ.”
Khi Thư Lan bế Thư Mao Mao đáp xuống đài thẩm phán phía trường xử t.ử, cô chợt thấy cảnh tượng đám đàn ông quỳ kín cả quảng trường ánh nắng, vẻ kinh ngạc lướt qua đáy mắt.
Chu Đạt Hổ chạy lên đài cao, cung kính đưa micro cho cô, ngoan ngoãn chạy về chỗ cũ quỳ xuống.
Dù thì chính cũng là mở cửa phòng thông tin cho của Khu 1.
Thư Lan cầm micro, ánh mắt quét qua bọn họ, như : “Cũng tự giác gớm nhỉ, nhưng các quên ? Tất cả những kẻ quỳ , cuối cùng đều sẽ chôn xuống đất đấy.”