Mạt thế người qua đường Giáp - Chương 77: Chỉnh đốn
Cập nhật lúc: 2026-02-12 02:10:27
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau một đêm mệt mỏi, Đường Đường - ngủ bờ ngủ bụi chân tường thành mấy ngày liền - chui túi ngủ là ngủ say như c.h.ế.t.
Lúc Trương Mục Hoài đến gọi dậy, cô còn đang mơ mộng gặm gà , nước miếng suýt thì chảy khỏi khóe miệng.
Ngay khoảnh khắc mở mắt trở về với thế giới thực tại, Đường Đường lập tức khôi phục vẻ cảnh giác, chẳng thấy chút ngái ngủ nào.
“Bên ngoài đang chỉnh đốn đội ngũ, cô về tiểu đội của .” Trương Mục Hoài xổm ở cửa lều, ánh ban mai bên ngoài còn mờ tối, ngược sáng nên phần lớn khuôn mặt chìm trong bóng tối.
“À, cảm ơn nhé.” Đường Đường nhanh ch.óng chui khỏi túi ngủ, tay chân lanh lẹ thu dọn đồ đạc.
Cô bước khỏi lều chào tạm biệt Trương Mục Hoài hai tách .
Nhìn biểu cảm và động tác của Trương Mục Hoài, Đường Đường thật sự chút mờ ám nào, trong lòng chút tiếc nuối thấy may mắn, thất vọng về sức quyến rũ phái nữ của .
Hỏi thăm suốt dọc đường, cuộc tháo chạy hôm qua quá hỗn loạn nên đội ngũ cơ bản đ.á.n.h tan tác, nhưng ranh giới giữa quân đội và Yêu Minh vẫn rõ ràng, hai bên nhân mã nhanh ch.óng mạnh ai nấy lo.
Len lỏi trong đội ngũ của Yêu Minh hồi lâu mới tìm thấy đoàn nhà dị năng giả, một hồi đăng ký, nhóm phân phối lên những chiếc xe thuộc về họ.
Đợi khi thứ sắp xếp thỏa, Đường Đường mới rảnh rang tán gẫu.
Ai nấy đều còn sợ hãi biến cố ngày hôm qua.
Những nhà dị năng giả mạt thế nhờ sự cường hãn của mà phần lớn đều sớm thoát khỏi cuộc sống gian khổ.
Hơn nữa là nhà thì chắc chắn cũng là trụ cột gia đình ngoài thu thập vật tư, họ cùng lắm chỉ chịu đói chút đỉnh, một bên thế thái nhân tình lạnh lẽo, đây chính là cái lợi khi trong nhà trụ cột vững chắc.
Người bên cạnh bàn tán về sự may mắn khi thoát c.h.ế.t , đó khoe khoang nhà dị năng gì, cái chiêu thức trong biển xác sống đó là do nhà tung , dương dương tự đắc chờ khác khen ngợi.
Dường như ngoại trừ sự kinh tâm động phách thì chuyện đối với họ đơn giản như một chuyến dã ngoại.
Sự thoải mái thư giãn phù hợp với mạt thế trông thật méo mó, chẳng ai nhớ đến việc trong căn cứ còn mấy vạn bỏ .
Đường Đường cũng dám nghĩ nhiều về kết cục của những bỏ đó, cô tàn nhẫn, mà chính vì trong lòng còn chút nhân từ nên mới dám nghĩ.
Còn những kẻ đang khoe khoang liệu lòng nhân từ thì .
Đường Đường lướt qua đám , thấy mấy cùng xe với cô hôm nọ cũng mặt, xem lúc đó nếu nhảy xe thì cũng vẫn sống chán.
Cô thầm mắng bản đúng là “ngứa đòn”, thế là tâm trạng ủ rũ sang một bên chờ đội ngũ lên đường.
Việc chỉnh đốn kết thúc nhanh, ăn sáng xong nhanh ch.óng lên xe.
Đại quân từ từ nhổ trại, còn tháo chạy trối c.h.ế.t như hôm qua, tốc độ hành quân của đoàn xe nhanh lắm.
Đường Đường bao giờ dẫn đầu, ngay cả lúc nhỏ chơi cùng bạn bè cô cũng là lệnh, cho nên từ nhỏ đến lớn đều là gió chiều nào theo chiều .
Lối sống như mạt thế là tầm thường, mạt thế là bớt lo nghĩ.
Kẻ trí mới lo xa, cô bao giờ cho là kẻ trí, thế nên lúc đội ngũ về cô cũng chẳng quan tâm, dù chắc chắn tập thể nhảy xuống biển là .
Trong cuộc sống cô chỉ lo để nuôi sống bản thôi.
Đoàn xe cứ lắc lư chạy mãi đến chập tối mới dừng hạ trại. Là nhà dị năng giả, họ phân cho mấy cái lều lớn.
Chỉ là mùa hè năm nay buổi tối khá lạnh, chẳng do vùng duyên hải .
Vì thế ban tối túi ngủ, đều chen chúc thành một đoàn, nhưng chẳng ai chen cùng Đường Đường, vì cô hôi bẩn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nguoi-qua-duong-giap/chuong-77-chinh-don.html.]
Màn đêm dần tĩnh lặng, Đường Đường ngủ một trong góc lạnh đến nổi da gà, trằn trọc ngủ , thế là mắc tiểu giải quyết nỗi buồn.
Sột soạt bò khỏi lều, muỗi nơi hoang dã vo ve bên tai, cô thả vài con trong c.ắ.n c.h.ế.t đám đàn bà ưa sạch sẽ thối tha , nhưng nghĩ lát nữa cũng ngủ nên đành thôi.
Tùy tiện chọn một bụi cỏ lặng lẽ bắt đầu giải quyết vấn đề sinh lý. Tiếng xả nước trong đêm thanh vắng rõ ràng, tình cảnh khiến chút hổ.
Cô dỏng tai ngóng động tĩnh xung quanh, lúc thứ cần đề phòng là tang thi bất thình lình chui mà là đàn ông, cô từng chịu thiệt thòi về vụ .
May là chuyện suôn sẻ, cô nhanh nhẹn kéo quần lên chạy về. Gió đêm thổi qua cánh tay trần lộ ngoài lạnh khiến cô nổi da gà.
Trước khi đội ngũ phá vây, cô thời gian về khu 4 thu dọn hành lý, cho nên bây giờ tìm cái chăn đắp cũng khó.
Để tránh thu hút tang thi, nấu cơm tối xong là lửa trại dập tắt, cho nên bầu trời đầy lấp lánh, mặt đất tối đen như mực.
Cô cũng chẳng thơ mộng gì cho cam mà tâm trạng ngắm trong cái đêm lạnh lẽo thế , là thuận tiện ngẩng đầu bầu trời rực rỡ một cái, trong đầu nhớ tới mấy bộ phim Quỳnh Dao “cẩu huyết”, cái gì mà ngắm tuyết ngắm , chuyện đời chuyện tương lai các kiểu, thế là tự chọc chính .
“Muộn thế còn ngủ?”
Phía đột nhiên vang lên giọng nam trầm thấp, Đường Đường giật b.ắ.n , phắt thấy một bóng cao lớn đeo kính đêm lẳng lặng ở đó.
“Ai?” Cô cảnh giác lùi một bước.
“Trương Mục Hoài.” Đối phương trả lời ngắn gọn.
“Hả? Giọng thế ?” Cũng trách Đường Đường nhận ngay, quả thực giọng Trương Mục Hoài trở nên khàn, trong đêm yên tĩnh sợ ồn khác lên cố ý hạ thấp giọng.
“Hơi cảm, cổ họng viêm một chút.”
Đường Đường gật đầu coi như hiểu tình hình, ngẫm nghĩ thấy nên vài câu khách sáo, dù đối phương cũng từng giúp vài .
“Vậy hả? Uống nhiều nước nóng , chú ý giữ ấm.” Nói xong tự thấy ngượng, “uống nhiều nước nóng” từng là câu đùa phổ biến mạng, giờ nghĩ đúng là câu cửa miệng tiêu chuẩn để lấy lệ.
“Ừ.”
Sau đó giữa hai rơi trầm mặc. Đường Đường cảm thấy bầu khí gượng gạo, bèn tìm cớ hỏi: “Trên đầu đeo cái gì thế?”
“Kính đêm.”
Kính đêm thuộc loại đồ công nghệ cao, tuy thể mua mạng và mấy cửa hàng đồ phượt, nhưng mạt thế trở thành hàng hiếm.
“Ồ.” Hai hết chuyện để .
Đường Đường gãi gãi má, nghĩ thầm đây thấy chuyện với Trương Mục Hoài khó khăn thế , cái khí im lặng quỷ dị cũng thấy chút mờ ám.
“Sao ở đây?” Cô tìm chuyện để , thực suýt chút nữa là buột miệng hỏi “ cũng đây giải quyết nỗi buồn ”, may mà kìm , cảm thấy hỏi thế thì kém duyên quá.
“Tuần tra ngang qua thôi, cô ngủ sớm , buổi tối muỗi nhiều, muỗi nơi hoang dã độc lắm.”
Đường Đường vội vàng gật đầu: “Vậy việc tiếp , về ngủ đây. Anh tuần tra xong cũng nghỉ ngơi sớm , chú ý sức khỏe.”
Nghe giọng khàn khàn của mà cô thấy khó chịu , mạt thế thiếu thầy thiếu t.h.u.ố.c nhưng chắc của đội đặc chủng vẫn t.h.u.ố.c cảm để uống nhỉ.
“Ừ.” Trương Mục Hoài phát một âm đơn coi như trả lời.
Sau đó Đường Đường chạy nhanh về lều, đột nhiên nhớ Trương Mục Hoài lưng cô, hướng tới khá gần chỗ cô tiểu, hơn nữa đối phương còn đeo kính đêm, liếc mắt cái là nhận cô ngay.
Trong lòng thầm c.h.ử.i thề một tiếng, tên khốn sẽ thấy cô đang cái đó chứ?