Mạt Thế Nghịch Tập: Nữ Phụ Vừa Kiều Diễm Vừa Sắc Sảo - Chương 992

Cập nhật lúc: 2026-02-22 14:39:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Rắc!"

 

Cánh tay còn nguyên vẹn của gã đàn ông Tô Hề dùng lực bóp c.h.ặ.t, đó vặn một cái!

 

“A!!!"

 

Tiếng hét t.h.ả.m thiết vang lên, khớp vai của Andrew trật khớp.

 

Thấy tình hình , trong c-ơ th-ể Andrew đột nhiên xuất hiện một lượng lớn khói đen, hình thành vô đầu lâu đen ngòm trong khí, gào thét nuốt chửng Tô Hề.

 

“Hừ, cái thứ gì thế , ch-ết ."

 

Tô Hề hề hoảng loạn, cô tay trái cầm kiếm, tay tạo thành hình chữ lan ng-ực bắt một cái quyết.

 

Lấy cô trung tâm, xung quanh nổi lên từng đợt cuồng phong.

 

Cơn cuồng phong đó ngày càng lớn hơn, cuối cùng mà trực tiếp xoáy thành một trận bão tố, nuốt chửng bộ làn khói đen, thổi tan sạch sẽ.

 

Những lọn tóc xõa tung bay theo gió, Tô Hề rút Hàn Nguyệt , nhảy vọt lên như thỏ đế.

 

Trong chớp mắt, ánh kiếm lên xuống bay múa, liên tiếp vang lên.

 

Giống như rồng vàng uốn lượn, khiến hoa cả mắt.

 

Thân pháp cô nhẹ nhàng, chỉ trong vài chiêu thức đ-ánh cho Andrew m-áu b-ắn tung trời!

 

“Ư..."

 

Hàn quang lóe lên, Andrew kêu t.h.ả.m thiết, mất nốt cánh tay còn .

 

Tô Hề xoay bay tới đ-á ngã xuống đất, một chân giẫm lên ng-ực , từ cao xuống đầy khinh miệt:

 

“Nghe ngươi lợi hại?

 

Ngươi mạnh?

 

Ngươi cảm thấy thế giới cần kẻ yếu, cần phế vật đúng ?

 

Vậy bây giờ trong mắt ngươi chính là một phế vật, cho nên...

 

Mời ngươi cũng ch-ết ."

 

Giọng của cô bình thản, tự mang theo một loại uy áp của kẻ bề , đè nén khiến Andrew nôn m-áu, lời nào.

 

“Khụ khụ... phụt... ngươi... ngươi..."

 

Hắn ngừng ho m-áu, nửa ngày mới nỗ lực nặn một câu:

 

“Ta... khụ khụ... ngươi... ngươi sống nổi ... ... nếu thương ... dựa cái gì mà ngươi đ-ánh thắng ?"

 

“Khụ khụ... nếu ở trạng thái thịnh... g-iết ngươi... g-iết ngươi dễ như trở bàn tay..."

 

“Chát!"

 

Tô Hề trực tiếp vung một bạt tai mặt , đôi mắt sắc như kiếm:

 

“Ta quan tâm cái thá gì việc ngươi thịnh ?

 

Ngươi bây giờ nhảm nhiều với như , chắc là đang đợi viện binh đấy chứ ~"

 

Nghe , c-ơ th-ể Andrew run lên, Tô Hề với vẻ mặt đầy chấn động, cái vẻ đó như :

 

“Sao ngươi ?”

 

Tô Hề duyên dáng, nhưng lời lạnh thấu xương:

 

“Đừng nghĩ nữa, lũ lính phế vật của ngươi tóm gọn một mẻ ."

 

“Khụ khụ... thể?"

 

Trong lúc tình cấp, Andrew ho một ngụm m-áu lớn, suýt chút nữa phun lên giày của Tô Hề.

 

Tô Hề chê bai tránh xa một chút, tay cầm Hàn Nguyệt lạnh lùng :

 

“Ngươi hành hạ bao nhiêu như , g-iết ngươi ở đây coi như là hời cho ngươi .

 

Cứ coi như là tích đức, cho ngươi một cách ch-ết nhanh ch.óng .

 

Andrew, ngươi đủ chuyện , g-iết vô tội, quan trọng nhất là suýt chút nữa g-iết ch-ết bạn của .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-992.html.]

 

Hôm nay, hãy kết thúc cuộc đời tội của ngươi ."

 

“Không... !!!

 

Ngươi... ngươi ..."

 

lời của còn hết Tô Hề cầm kiếm đ-âm xuyên qua c-ơ th-ể từ xuống , đ-âm thẳng tim mà ch-ết.

 

Lúc tắt thở, mắt vẫn trợn trừng.

 

Ch-ết nhắm mắt.

 

Tô Hề rút mạnh Hàn Nguyệt , vung tay hất sạch m-áu lưỡi kiếm, chậm rãi đến bên cạnh Herte.

 

Cô lo lắng xuống, đỡ dậy tựa lòng , đó lấy từ gian một viên thu-ốc màu đen đưa cho Herte:

 

“Ăn cái ."

 

Lúc mặt Herte vẫn còn giữ nguyên biểu cảm chấn động.

 

Anh ngờ rằng, tốn bao tâm tư cũng đ-ánh bại , Tô Hề giải quyết một cách nghiền ép nhẹ nhàng như thế!

 

Nếu đó còn cảm thấy thực lực của cơ Tô Hề, thì bây giờ một nhận thức cực kỳ rõ ràng về vị trí của ...

 

Herte hiểu nổi, rõ ràng mấy ngày đối phương còn lợi hại đến mức , tại chỉ trong vài ngày ngắn ngủi trở nên mạnh mẽ khủng khiếp như ?

 

“Nghĩ gì thế?

 

Ăn thu-ốc !"

 

Tô Hề thấy Herte thẫn thờ, dứt khoát bóp miệng , nhét viên thu-ốc trong.

 

“Ực...

 

ực..."

 

Herte ngoan ngoãn nuốt viên thu-ốc xuống, tin Tô Hề sẽ hại .

 

Quả nhiên, khi nuốt viên thu-ốc bụng, mà cảm nhận một luồng sức mạnh ấm áp đang lan tỏa từ đan điền xung quanh!

 

“Khụ khụ...

 

Tiểu...

 

Tiểu Hề, cô..."

 

Herte nghi hoặc Tô Hề.

 

Anh luôn đối phương nhiều bí mật, nhưng vẫn nhịn hỏi miệng.

 

“Suỵt..."

 

Tô Hề giống như xoa đầu ch.ó vỗ vỗ lên đầu Herte, nhẹ giọng :

 

“C-ơ th-ể cần nghỉ ngơi, đừng chuyện , hỏi gì."

 

Cô đặt c-ơ th-ể Herte phẳng mặt đất, tiên cho Trần Tư Mộng và các hộ vệ tay Herte cùng uống đan d.ư.ợ.c, đồng thời tiến hành ch-ữa tr-ị đơn giản cho họ, đó mới bên cạnh Herte.

 

“Có hỏi , lợi hại như ?"

 

“Ừ!"

 

Herte gật đầu lia lịa như giã tỏi.

 

Viên đan d.ư.ợ.c là do Tô Hề dùng vạn năm linh thảo luyện chế lúc , hiệu quả nhanh, hiện tại Herte thể chuyện mà còn thở dốc nữa.

 

vẫn luôn ở trình độ chứ ý định giấu giếm , chẳng qua khi đến Diệc Quốc vì một vài nguyên nhân mà buộc yếu thôi.

 

Ừm... nhỉ, thể hiểu là thực lực của phong ấn?

 

Đại loại là ý đó ."

 

“Hóa ..."

 

Herte vẻ bừng tỉnh đại ngộ, giống như một đứa trẻ tò mò tiếp tục hỏi:

 

“Vậy ... Tiểu Hề , chẳng cô đang ở bên chỗ Khôi Sơ , đột nhiên qua đây?"

 

 

Loading...